webman
10-11-2007, 01:43 PM
Lê Vũ Hương Duyên
Khu nhà trọ được cất trên nền một miếng đất hình tam giác, phòng em ở bên phía cạnh huyền, phòng tôi nằm giữa hai cạnh góc vuông, từ cửa sổ phòng tôi nhìn qua bên phía ấy có thể thấy rõ từng gợn sóng hơi nước từ nồi cơm em nấu bốc lên. Có một cây chùm ruột ở khoảnh sân nằm giữa hai dãy phòng, trĩu trái.
Tôi không nhớ rõ lúc nói với em điều đó thì tôi đã nói ra sao, nhưng vẫn nhớ rằng mình đã rất thật lòng. Khi tôi đến thuê phòng trọ, em mới chỉ là một bé con, một cô bé nhí nhảnh xinh tươi, và hoàn toàn có thể gọi tôi bằng chú nếu em muốn. Nhưng em đã gọi tôi bằng anh và mẹ em thì gọi tôi bằng con, cháu. Ngộ thiệt!
Em có một người anh trai nghiện ma túy, một người chị gái lấy chồng chỉ để có nơi ''đào mỏ''. Mẹ em không chồng và thằng em trai của em là con của một người đàn ông đang có một gia đình yên ấm. Bao nhiêu đó điều đủ để cho người ta ngần ngại khi muốn đến với em. Nhưng tôi đã yêu em bằng tất cả tấm lòng, cũng ngộ thiệt.
Tôi nhận ra em đẹp khi em bước vào trung học, với chiếc áo dài trắng muốt lúc đến trường, nhìn em như một thiên thần, bừng sáng vào lòng tôi. Em cười, như nắng tràn về khắp nơi và đôi mắt em mang đến cho tôi một ngọn gió mát lành. Em thường đem đến cho tôi niềm vinh dự to lớn, được chép bài cho em mỗi khi em không thể đến trường, bạn bè em mang tập đến cho em mượn. Em luôn thưởng tôi bằng những câu khen ngợi kèm theo một nụ cười làm tôi muốn đứng tim - ''Đẹp!", ý nói chữ tôi viết vào tập em coi đẹp. Đó là sự thật, nhưng lời khen ngợi của em làm cho tôi phấn chấn ghê hồn.
Năm em lên lớp mười một, tôi đã trở thành người thân thiết của gia đình em, bất cứ ai trong nhà em cũng có thể sai tôi những việc vặt vãnh. Chở em trai em đi học, ghé shop đồ lưu niệm chở giùm chị em về, và nhất là mẹ em, người tôi thường xuyên đưa đi rước về ở nhà thờ. Người chỉ hơn tôi có chín tuổi, mà lại trông quá trẻ. Bà con trong khu nhà trọ có lẽ cũng có điều ra tiếng vào, với những ánh nhìn kỳ cục. Tôi chỉ có thể phớt lờ vì yêu em.
Cuối năm em học lớp mười hai, tôi chính thức nói với em điều tôi mang mãi trong lòng đó và em đã khóc òa. Ôi, em yêu! Em như đấm vào ngực tôi một cú thoi trời giáng với cái tin ''Em sắp xuất cảnh”, gì vậy không biết nữa? Trời hành tôi sao? Em kể rằng ''Mẹ và bác - Em kêu chồng của dì em bằng bác - đã hoàn tất mọi giấy tờ rồi!''. Tôi nghĩ nếu lúc đó mình nói em hãy ở lại, chắc em đã không nỡ ra đi. Bởi vì tôi biết, khi dì em bảo lãnh mẹ em thì chỉ có em và thằng em trai là đủ tuổi đi kèm, còn chị và anh trai em vẫn ở lại nơi này. Em có ở lại cũng đâu phải bơ vơ. Nhưng tôi đã không nói, vì sao tôi cũng không biết nữa. Và em thì cứ nhất định với một tinh thần sẽ ra đi.
Dạo đó, mẹ em nhờ tôi chở đi công chuyện nhiều hơn, có khi chẳng công chuyện gì cấp bách, chỉ vào quán cà phê nói chuyện vẩn vơ, trong khi ruột gan tôi như lửa đốt, chỉ muốn được ở gần em. Mẹ em thật lòng không hiểu ý tôi sao? Lúc nào tôi cũng thấy mẹ em tươi cười hớn hở được. Còn tôi cứ như người ở cõi trên. Có khi em nói: ''Mẹ kỳ lắm, cứ như là mẹ ghen mỗi lần em và anh đi chơi về trễ''. Tôi không nghĩ như em, tôi nghĩ mẹ em đang ngấm ngầm một mưu toan nào đó. Sau này tôi mới hiểu, đó chính là mưu toan chia cắt, mẹ em muốn em chỉ lấy chồng Mỹ, hoặc đúng đắn nhất là có được một thằng rể thật lắm tiền.
Từ nhỏ tôi vốn được nuôi lớn từ cái nôi vọng cổ. Là người ở quê nên dù có đi xa mải miết phương trời nào, chỉ cần nghe một bài ca tân cổ giao duyên vào buổi trưa là nỗi nhớ quê nhà lại da diết trong tôi. Vậy nên tôi thường không bỏ được thói quen nghe chương trình ca nhạc cải lương ở trên đài vào những buổi trưa. Đối với tôi, những vần điệu đó giống như những lời ru của mẹ tôi thuở nhỏ, đã thấm vào huyết mạch tôi, làm giấc ngủ trưa của tôi ngon hơn, sâu hơn, tiếp thêm sinh lực cho tôi vào những buổi chiều khi trở lại công ty với bộn bề công việc. Nhưng một trưa hè, tôi chợt nghe chát chúa giọng của chị em:
- Trời đất ơi! Coi thằng chả kìa, hết chuyện nghe rồi hay gì vậy mà!
- Kệ người ta đi! - Giọng em khe khẽ thì thầm như sợ làm đau ai.
Tôi với tay vặn nhỏ cái volume, mà mặt mày nóng ran, cảm giác như mình đã làm chuyện gì động trời vậy, tự nhiên xấu hổ sao đâu. Và rồi tôi vặn nhỏ hơn, nhỏ hơn rồi tắt trong lén lút. Bên kia, nhà em vang lên chát chình nhạc rock, rap rất model, thời thượng. Chị em với váy ngắn cũn cỡn nhún nhảy theo nhạc điệu, đằng sau tấm rèm che cửa sổ. Mẹ em với đồ bộ mỏng tang ôm sát, phơi ra những đường cong da thịt, cầm mấy chai dầu gội đắt tiền ra bể nước vừa đi vừa cười bằng mắt, lúng liếng liếc mấy gã đàn ông cả trẻ lẫn sồn sồn trong khu nhà trọ đang nhìn ngắm, cười dê. Em nhìn sang cửa sổ phòng tôi cười mỉm mỉm, trông em như một thiên thần tinh khiết.
Khu nhà trọ được cất trên nền một miếng đất hình tam giác, phòng em ở bên phía cạnh huyền, phòng tôi nằm giữa hai cạnh góc vuông, từ cửa sổ phòng tôi nhìn qua bên phía ấy có thể thấy rõ từng gợn sóng hơi nước từ nồi cơm em nấu bốc lên. Có một cây chùm ruột ở khoảnh sân nằm giữa hai dãy phòng, trĩu trái.
Tôi không nhớ rõ lúc nói với em điều đó thì tôi đã nói ra sao, nhưng vẫn nhớ rằng mình đã rất thật lòng. Khi tôi đến thuê phòng trọ, em mới chỉ là một bé con, một cô bé nhí nhảnh xinh tươi, và hoàn toàn có thể gọi tôi bằng chú nếu em muốn. Nhưng em đã gọi tôi bằng anh và mẹ em thì gọi tôi bằng con, cháu. Ngộ thiệt!
Em có một người anh trai nghiện ma túy, một người chị gái lấy chồng chỉ để có nơi ''đào mỏ''. Mẹ em không chồng và thằng em trai của em là con của một người đàn ông đang có một gia đình yên ấm. Bao nhiêu đó điều đủ để cho người ta ngần ngại khi muốn đến với em. Nhưng tôi đã yêu em bằng tất cả tấm lòng, cũng ngộ thiệt.
Tôi nhận ra em đẹp khi em bước vào trung học, với chiếc áo dài trắng muốt lúc đến trường, nhìn em như một thiên thần, bừng sáng vào lòng tôi. Em cười, như nắng tràn về khắp nơi và đôi mắt em mang đến cho tôi một ngọn gió mát lành. Em thường đem đến cho tôi niềm vinh dự to lớn, được chép bài cho em mỗi khi em không thể đến trường, bạn bè em mang tập đến cho em mượn. Em luôn thưởng tôi bằng những câu khen ngợi kèm theo một nụ cười làm tôi muốn đứng tim - ''Đẹp!", ý nói chữ tôi viết vào tập em coi đẹp. Đó là sự thật, nhưng lời khen ngợi của em làm cho tôi phấn chấn ghê hồn.
Năm em lên lớp mười một, tôi đã trở thành người thân thiết của gia đình em, bất cứ ai trong nhà em cũng có thể sai tôi những việc vặt vãnh. Chở em trai em đi học, ghé shop đồ lưu niệm chở giùm chị em về, và nhất là mẹ em, người tôi thường xuyên đưa đi rước về ở nhà thờ. Người chỉ hơn tôi có chín tuổi, mà lại trông quá trẻ. Bà con trong khu nhà trọ có lẽ cũng có điều ra tiếng vào, với những ánh nhìn kỳ cục. Tôi chỉ có thể phớt lờ vì yêu em.
Cuối năm em học lớp mười hai, tôi chính thức nói với em điều tôi mang mãi trong lòng đó và em đã khóc òa. Ôi, em yêu! Em như đấm vào ngực tôi một cú thoi trời giáng với cái tin ''Em sắp xuất cảnh”, gì vậy không biết nữa? Trời hành tôi sao? Em kể rằng ''Mẹ và bác - Em kêu chồng của dì em bằng bác - đã hoàn tất mọi giấy tờ rồi!''. Tôi nghĩ nếu lúc đó mình nói em hãy ở lại, chắc em đã không nỡ ra đi. Bởi vì tôi biết, khi dì em bảo lãnh mẹ em thì chỉ có em và thằng em trai là đủ tuổi đi kèm, còn chị và anh trai em vẫn ở lại nơi này. Em có ở lại cũng đâu phải bơ vơ. Nhưng tôi đã không nói, vì sao tôi cũng không biết nữa. Và em thì cứ nhất định với một tinh thần sẽ ra đi.
Dạo đó, mẹ em nhờ tôi chở đi công chuyện nhiều hơn, có khi chẳng công chuyện gì cấp bách, chỉ vào quán cà phê nói chuyện vẩn vơ, trong khi ruột gan tôi như lửa đốt, chỉ muốn được ở gần em. Mẹ em thật lòng không hiểu ý tôi sao? Lúc nào tôi cũng thấy mẹ em tươi cười hớn hở được. Còn tôi cứ như người ở cõi trên. Có khi em nói: ''Mẹ kỳ lắm, cứ như là mẹ ghen mỗi lần em và anh đi chơi về trễ''. Tôi không nghĩ như em, tôi nghĩ mẹ em đang ngấm ngầm một mưu toan nào đó. Sau này tôi mới hiểu, đó chính là mưu toan chia cắt, mẹ em muốn em chỉ lấy chồng Mỹ, hoặc đúng đắn nhất là có được một thằng rể thật lắm tiền.
Từ nhỏ tôi vốn được nuôi lớn từ cái nôi vọng cổ. Là người ở quê nên dù có đi xa mải miết phương trời nào, chỉ cần nghe một bài ca tân cổ giao duyên vào buổi trưa là nỗi nhớ quê nhà lại da diết trong tôi. Vậy nên tôi thường không bỏ được thói quen nghe chương trình ca nhạc cải lương ở trên đài vào những buổi trưa. Đối với tôi, những vần điệu đó giống như những lời ru của mẹ tôi thuở nhỏ, đã thấm vào huyết mạch tôi, làm giấc ngủ trưa của tôi ngon hơn, sâu hơn, tiếp thêm sinh lực cho tôi vào những buổi chiều khi trở lại công ty với bộn bề công việc. Nhưng một trưa hè, tôi chợt nghe chát chúa giọng của chị em:
- Trời đất ơi! Coi thằng chả kìa, hết chuyện nghe rồi hay gì vậy mà!
- Kệ người ta đi! - Giọng em khe khẽ thì thầm như sợ làm đau ai.
Tôi với tay vặn nhỏ cái volume, mà mặt mày nóng ran, cảm giác như mình đã làm chuyện gì động trời vậy, tự nhiên xấu hổ sao đâu. Và rồi tôi vặn nhỏ hơn, nhỏ hơn rồi tắt trong lén lút. Bên kia, nhà em vang lên chát chình nhạc rock, rap rất model, thời thượng. Chị em với váy ngắn cũn cỡn nhún nhảy theo nhạc điệu, đằng sau tấm rèm che cửa sổ. Mẹ em với đồ bộ mỏng tang ôm sát, phơi ra những đường cong da thịt, cầm mấy chai dầu gội đắt tiền ra bể nước vừa đi vừa cười bằng mắt, lúng liếng liếc mấy gã đàn ông cả trẻ lẫn sồn sồn trong khu nhà trọ đang nhìn ngắm, cười dê. Em nhìn sang cửa sổ phòng tôi cười mỉm mỉm, trông em như một thiên thần tinh khiết.