PDA

View Full Version : Ca dao mới!!!



vinamaster
10-15-2007, 05:23 PM
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ
Vô duyên đối diện cãi om xòm


Gió đưa bụi cải về trời ....
Tiền đô ..đưa tiễn em rời cố hương ...


Thân em như tấm lụa đào ...
Giá tiền trăm triệu ...đố chàng nào mua ??


Anh về em chẳng cho về
Nắm tay giữ lại khỏi dê nàng nào.


Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngóng về quê mẹ ruột đau chín chiều!
Hôm nay ngày đã bao nhiêu?
Mà sao chưa thấy mẹ yêu gởi tiền?


Ta về ta tắm ao ta
Vì qua ao bạn quá xa quãng đường.


Ði đâu cho thiếp theo cùng
No thì thiếp ở lạnh lùng thiếp bay.


Má ơi cứ gả con xa
Miển sao sính lễ nhiều nhiều con ưng


Thương anh chín đợi mười chờ
Ðến khi mười một em lờ bỏ anh.


Trồng trầu thì phải khai mương
Làm trai nhiều vợ biết thuơng vợ nào


Tái dê chấm nước mắm gừng
Ðêm về ông xã phừng phừng như dê
Sáng ngày bà xã hả hê:
"Bữa nay mình lại tái dê mắm gừng



Anh đi công tác bản Mường
Tè xong một cái lên đường về ngay

Nhớ nhung về thị xã Phan
Thiết tha mơ tưởng cô hàng nước măm

Bốn ông chung một đĩa lòng
Lợn ngồi chễm trệ với thùng bia to


Email anh viết thật bay
Bướm em mong đợi từng ngày từng đêm


Không đi không biết Tam Đao (Đảo)
Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)
Một giường nó nhét hai cu (cụ)
Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về…




Bà con toàn thể xã ta
Đồng tâm phấn khởi trồng cà dái dê
Dái dê to mập dài ghê
Năm sau ta cứ dái dê ta trồng



Khôn ba năm dại một giờ
Biết vậy dại sớm... khỏi chờ 3 năm


Tìm chồng khó lắm ai ui
Thạch Sanh thì ít ....Lý Thông thì nhiều



Lời nói không mất tiền mua.
Lựa lời mà nói cho... lòi tiền ra.


Tình yêu như trái me xanh.
Vừa nhìn nước miếng chảy quanh trong hàm.
Tình yêu như trái cóc vàng.
Có thêm miếng muối, các nàng mê tơi


Đối đáp siêu!!!

Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa. Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:

"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời:
"Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:
"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
"Biết là ruộng lâu ngày trống không
Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông
Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực mình:
"Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi... gửi tiếp:
"Ông à... cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch... thế là xong"
Ông chồng càng tức giận hơn:
"Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là... xong"
Bà tiếp:
"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn
Ông về tưới hộ tôi trả công!"
Chồng nghe thế liền gởi lại:
"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"
Hôm sau, chồng nhận đc thư vợ như sau:
"Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"