viewtronic
02-07-2008, 11:53 PM
Bài thơ này tôi viết tặng em
Kể chuyện tại sao chân mình khập khiễng
Đau quằn quại mỗi khi di chuyển
Buốt thân mình ngay cả lúc ngủ mơ
Vừa lọt lòng ra có mang dép bao giờ
Chỉ chân không cũng biết bò, biết đứng
Lúc bước đi cũng hai chân chịu đựng
Lên dốc, xuống đồi, không dép có sao?!!
Đi đứng vững vàng chằng bước thấp bước cao
Cứ chân không hết đi rồi lại chạy
Ngang dọc tung hoành bốn phương tự tại
Rong ruổi sông hồ xuôi ngược gần xa
Nếu cứ thảnh thơi yên phận mình ta
Thì bây giờ có chuyện chi để viết
Một phút u mê - ngàn năm nuối tiếc
Xỏ chân vào mang nặng kiếp cùm gông
Cũng tại lòng tham chưa hết bên trong
Nên phải "Diện" cho bề ngoài thiệt đẹp
Quần áo mới phải đóng thêm Đôi dép
Bước "khập khều" nhưng vẫn cố tình mang
Đến một hôm, một chiếc rách tan hoang
Nếu vứt cả đôi trong lòng lại tiếc
Mang một chiếc đứng đi không lẫm liệt
Nan giải vô ngần, biết tính sao đây?!
Bỏ dép ra, chân bước tựa trên mây
Mang Dép quen rồi, bỏ sao chịu nổi
Mua đôi mới! bỏ chiếc còn cũng tội!
Thơ thẩn ra vào ăn ngủ chẳng yên
Thôi đánh liều kiếm đại chiếc nào nguyên
Miễn còn mới nhập làm đôi cũng được
Thấp hay cao cũng thoả lòng mong ước
Xỏ chân vô, ôi sung sướng vô ngần!
Có ngờ đâu cái thích hại cái thân
Đi đứng bây giờ chân cao chân thấp
Mỗi một bước là một lần phải vấp
Đứng chỉ một chân nhức mỏi vô cùng!
Đi xa về quăng Dép ngã lăn đùng
Xoa bóp bàn chân xuýt xoa đau rát!
Là chưa kể lúc chân trầy, ghẻ lác
Sợ kinh hồn Đôi Dép dẫu mới tinh !!!
*********
\:D/
Kể chuyện tại sao chân mình khập khiễng
Đau quằn quại mỗi khi di chuyển
Buốt thân mình ngay cả lúc ngủ mơ
Vừa lọt lòng ra có mang dép bao giờ
Chỉ chân không cũng biết bò, biết đứng
Lúc bước đi cũng hai chân chịu đựng
Lên dốc, xuống đồi, không dép có sao?!!
Đi đứng vững vàng chằng bước thấp bước cao
Cứ chân không hết đi rồi lại chạy
Ngang dọc tung hoành bốn phương tự tại
Rong ruổi sông hồ xuôi ngược gần xa
Nếu cứ thảnh thơi yên phận mình ta
Thì bây giờ có chuyện chi để viết
Một phút u mê - ngàn năm nuối tiếc
Xỏ chân vào mang nặng kiếp cùm gông
Cũng tại lòng tham chưa hết bên trong
Nên phải "Diện" cho bề ngoài thiệt đẹp
Quần áo mới phải đóng thêm Đôi dép
Bước "khập khều" nhưng vẫn cố tình mang
Đến một hôm, một chiếc rách tan hoang
Nếu vứt cả đôi trong lòng lại tiếc
Mang một chiếc đứng đi không lẫm liệt
Nan giải vô ngần, biết tính sao đây?!
Bỏ dép ra, chân bước tựa trên mây
Mang Dép quen rồi, bỏ sao chịu nổi
Mua đôi mới! bỏ chiếc còn cũng tội!
Thơ thẩn ra vào ăn ngủ chẳng yên
Thôi đánh liều kiếm đại chiếc nào nguyên
Miễn còn mới nhập làm đôi cũng được
Thấp hay cao cũng thoả lòng mong ước
Xỏ chân vô, ôi sung sướng vô ngần!
Có ngờ đâu cái thích hại cái thân
Đi đứng bây giờ chân cao chân thấp
Mỗi một bước là một lần phải vấp
Đứng chỉ một chân nhức mỏi vô cùng!
Đi xa về quăng Dép ngã lăn đùng
Xoa bóp bàn chân xuýt xoa đau rát!
Là chưa kể lúc chân trầy, ghẻ lác
Sợ kinh hồn Đôi Dép dẫu mới tinh !!!
*********
\:D/