viewtronic
02-10-2008, 03:45 AM
CANH BẠC ĐẦU NĂM
Trích tập truyện ngắn Gia Đình Cún do Làng Văn xuất bản
Tác giả :Ngô Nguyên Dũng
Hội viên/TVTC Miu Miu đánh máy lại
Sáng mồng một, bố mẹ ăn mặc chỉnh tề ra ngồi ghế sa-lông cho ba đứa con lần lượt khoanh tay mừng tuổi. Khung cảnh Tết năm nào cũng thật trang nghiêm với bàn thờ Phật, thờ ông bà nhang đèn nghi ngút, hoa quả thắm-tươi. Chiếc bàn gỗ nâu thường ngày được mẹ trải khăn, chính giữa đặt một bình pha lê cắm nhiều loại hoa trông rất mỹ thuật. Năm nào cũng vậy, chỉ bấy nhiêu thôi là đủ làm cho Cún 1, Kiki và Cún 2 hồi hộp, nôn nao trong lòng. Chúng biết, Tết đến cũng có nghĩa là được tiền lì xì và được nghỉ học một ngày, nếu mồng một nhằm vào ngày làm việc trong tuần. Mà không khí Tết đâu phải chờ đến mồng một mới đậm đà. Mấy tuần trước đó mẹ đã chuẩn bị làm dưa giá. Bao nhiêu loại mứt, mẹ tự tay làm lấy cả. Bánh chưng được mẹ gói từ mấy ngày trước, hấp xong xuôi treo lên, chờ tới sáng mồng một lấy ra ăn điểm tâm với thịt kho, dưa món. Dù xa quê cha đất tổ, nhưng những ngày đầu năm gia đình bố mẹ chuẩn bị tưng bừng lắm. Họ hàng, người quen xa gần lần lượt tới thăm. Sau đó gia đình lại đi thăm trả lễ. Đối với ba đứa nhỏ, sáng mồng một chính là ngày quan trọng nhất trong năm. Cả ba được mẹ đánh thức từ sớm, thúc hối tắm rửa và mặc quần áo mới. Cún 1 và Cún 2 xúng xính trong chiếc áo dài gấm xanh, quần trắng, mang dép nhung. Kiki được mẹ may cho chiếc áo dài màu hồng, đeo vào cổ cây kiềng vàng trông thật duyên dáng. Sau đó cả ba đứng xếp hàng một trước mặt bố mẹ. Cún 1 là anh cả, nên năm nào cũng phải bắt đầu trước. Thường ngày cu cậu lì lợm chẳng kém ai, thế mà hôm nay trông lúng túng thấy rõ, giọng ấp úng:
- Năm mới... ơ... con mừng tuổi bố mẹ, chúc bố mẹ, chúc bố mẹ... ơ... làm ăn phát tài, sống lâu muôn tuổi, vạn điều như ý.
Bố mẹ mỉm cưòi sung sướng, vuốt tóc cậu con trai. Bố trao cho Cún 1 một phong bì giấy đỏ, nói:
- Bố mẹ chúc con ăn mau chóng lớn, học hành thông minh, chăm chỉ.
Cún 1 khoanh tay cám ơn bố mẹ. Tơí lượt Kiki. Con gái bao giờ cũng khôn lanh, nên bài mừng tuổi bố mẹ Kiki đã soạn sẵn từ mấy ngày trước, bền bỉ học thuộc lòng, thành thử tới phiên, Kiki liền xổ ra một tràng trơn tru, không vấp một chữ:
- Trước thềm năm mới con mừng tuổi bố mẹ, kính chúc bố mẹ nhiều sức khỏe, làm ăn phát đạt, bách niên giai lão.
Bố mẹ gật gù khoái trá. Mẹ ôm Kiki vào lòng:
- Bố mẹ chúc con một năm mới vui vẻ, khỏe mạnh và ăn no học giỏi.
Kiki cầm phong bì lì xì mẹ vừa trao, cảm động quá sức, hai mắt đỏ hoe, miệng nhoẻn cười hạnh phúc.
Từ nãy giờ Cún 2 bối rối lắm. Tim cu cậu đập liên hồi, nhảy loạn xạ và ruột gan bỗng dưng lộn tùng phèo. Bao nhiêu dự tính sẽ mừng tuổi bố mẹ những gì chợt bay đâu mất biến. Những câu, những chữ hôm qua Cún 2 nhắm mắt đọc làu làu, dể ợt như ăn cơm sườn, thế mà bây giờ trôi tuột đâu cả. Cu cậu quên béng đi, đứng vòng tay hồi lâu, đầu cúi gầm. Không thấy Cún 2 nói năng gì, mẹ nhẹ nhàng giục:
- Sao Cún 2 mừng tuổi bố mẹ gì đây?
Cún 2 len lén nhìn mẹ rồi liếc qua bố, cố gắng lắm cu cậu mới thốt nên lời:
- Sang năm mới... con kính chúc bố mẹ... phát tài, ăn ngon ngủ ngoan... nhiều sức khỏe... thành công và vui vẻ.
Bố mẹ hoan hỉ vỗ tay khen ngợi câu chúc của Cún 2, khiến cu cậu ngượng đỏ cả mặt. Bố trao cho Cún phong bì nhỏ chứa 5 dô-la mới tinh, vuốt đầu cậu con út, nói:
- Bố mẹ chúc con ăn khỏe, học chăm và nhiều may mắn.
Cún 2 cầm phong bì, nũng nịu:
- Năm rồi con kém may mắn hở bố, bị đau một trận tơi bời. Chắc tại chú Bằng tới xông nhà nên xui xẻo quá.
Mẹ bật cười:
- Không phải vậy đâu, tại con yếu trong người nên mang bệnh thế thôi.
Kiki chợt hỏi:
- Mà năm nay ai tới xông nhà mình vậy bố?
Bố đưa mắt nhìn mẹ, lắc đầu:
- Bố cũng không biết nữa, chờ xem.
Cún 2 vẫn còn cằn nhằn:
- Lát nữa chú Bằng có tới, con nói bố mẹ không có ở nhà để chú đừng xông nhà mình năm nay.
Cún 1 gắt:
- Thằng này sao mê tín dị đoan quá.
Cún 2 gật đầu tin tưởng:
- Không phải mê tín đâu, có thật đấy, chuyện khó tin mà có thật anh ạ!
- Khỉ ơi là khỉ, chỉ tin nhảm thôi.
Cún 2 nhún vai lý luận:
- Chỉ mình em tin là đủ rồi.
Vừa lúc ấy mẹ kêu ngồi vào bàn ăn sáng, nếu không cuộc đấu khẩu tay đôi chắc còn kéo dài. Ngồi ăn mà ba đứa nhỏ cứ nôn nao trong lòng. Chúng biết ăn xong sẽ tới màn hào hứng nhất trong năm, mà bố mẹ sẽ là người chủ động. Ấy là màn “bầu cua cá cọp”.
Năm nào cũng như năm nấy, vừa điểm tâm xong là cả nhà xúm lại quây quần giữa phòng khách. Bố trịnh trọng trải bàn bầu cua ra. Mẹ tất tả chạy vào bếp lấy cái tô và cái dĩa sứ ra cho bố. Rồi mẹ vào phòng ngủ mang ra con heo đựng tiền lẻ, trút đống bạc cắc xuống thảm. Ba đứa con xúm lại đổi tiền thật ồn ào. Xong đâu đấy, mẹ bước tới ngồi cạnh bố, hồi hộp theo dõi màn sát phạt. Trước khi cuộc chơi bắt đầu, bố đặn dò:
- Bố mẹ làm “cái”, các con muốn đặt bao nhiêu thì đặt. Khi bố hô to “coi chừng bố mở” là không đứa nào được phép dời chỗ, thêm hay rút ra nữa. Thua không được càu nhàu, hằn học, khóc lóc đòi trả lại, nghe không?
Ba đứa nhỏ hớn hở “dạ” liên hồi. Bố mẹ biết, dặn cho có lệ vậy chứ sau cuộc chơi thế nào cũng có màn “khóc lóc đòi tiền lại”. Ăn thì không sao, nhưng thua thì ôi thôi, cả ba đứa khóc thê thảm lắm. Nhất là Cún 2, cu cậu vừa khóc vừa giẫy, quỷ nhập cũng không bằng. Tuy vậy cứ theo tục lệ hằng năm là phải có màn “bầu cua cá cọp”, ba đứa mới bằng lòng. Năm ngoái bố mẹ làm chủ sòng bị “sập tiệm”, thua to đến nỗi bố phải lên tiếng phàn nàn:
- Sao “mày” đặt nhiều thế?
Hay:
- Con nít lộn xộn quá, năm tới không chơi với “tụi bây” nữa đâu.
Được tiền, ba đứa con nào để ý tới lời bố nói. Chúng đùa giỡn, cười lăn cù ra thảm khi thấy trúng. Bố nhìn mẹ thở dài, ý nói “xui xẻo quá mình nhi?” Cuối cùng mẹ chán nản đứng dậy, cất giọng ra lệnh:
- Thôi, chơi đủ rồi, đi rửa tay rồi ăn cơm!
Dù cả ba ồn ào phản đối, bố mẹ vẫn lẳng lặng xếp bộ bầu cua vào hộp, bỏ và tủ khóa lại chờ mồng một năm sau.
Năm nay kết quả trái ngược năm rồi. Bố mẹ thắng to, ba đứa con thua lớn đâm ra nóng mặt, đặt tiền thật nhiều. Một lần bố lắc ra ba con cua, chẳng đứa nào đặt cua, bố cười hể hả quơ tiền về phía mình. Kiki giận quá, lẩm bẩm:
- Kỳ này phải con cua, con dặt cua.
Cún 2 “hừ” một tiếng:
- Em đặt con cua luôn, cho bố mẹ hết tiền luôn!
Cún 1 hùa vô:
- Anh đặt cua nốt. Tụi mình nhất định thắng lần này.
Bố cười hì hì:
- Đặt đi các con ơi, đặt lớn thua lớn, đặt nhỏ thua nhỏ, đặt đâu thua đó mà.
Nói xong, bố lắc một cái. Ba cặp mắt thao láo dán vào bàn tay bố từ từ mở nắp tô. Mẹ ngồi cạnh bố la lên một tiếng:
- A, không có con cua nào cả, mình quơ hết bố ạ.
Bố xoa tay khoái chí:
- “Nô” cua, “nô” còng. Hai trái bầu, một con cá. Bố “vùa” hết.
Ba đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau, thất vọng não nề. Cún 1 than thở:
- Con còn có 50 xu thôi.
Kiki thở dài:
- Con chỉ còn hơn 1 đô rưỡi.
Hai mắt Cún 2 đã bắt đầu hoe đỏ. Cặp môi trễ xuống, mếu máo:
- Em còn có mỗi 20 xu thì sao?
Rồi, như những năm trước, Cún 2 òa lên khóc ngon lành. Hai chân cu cậu bắt đầu đánh nhịp theo mỗi tiếng “hu, hu”. Kiki thấy Cún 2 khóc, cũng buồn bã nhỏ hai hàng nước mắt. Cún 1 bình tĩnh hơn, nhỏ nhẹ nói với bố:
- Tụi con “sạt nghiệp” rồi bố mẹ ạ!
Bố xếp đống bạc cắc thành từng chồng cao, nói bâng quơ:
- Chơi với “tụi mày” mất thì giờ quá, ăn chỉ phải trả lại thôi.
Mẹ lườm bố một phát:
- Thì chơi cho vui vậy mà, chứ ăn có đáng là bao.
Bố than vãn:
- Mà tụi nó hay khóc quá, xui xẻo cả năm.
Và bố hăm dọa:
- Đứa nào còn khóc, bố không trả tiền lại đâu.
Cún 2 đang khóc ngon lành chợt nín khe. Kiki lau nước mắt, bẽn lẽn nhìn bố mẹ cười cầu tài. Và bố từ từ đếm tiền trả lại cho ba đứa nhỏ. Dù phải trả lại, nhưng thắng được canh bạc sáng mồng một, bố mẹ cũng hài lòng lắm, vì năm mới bắt đầu nhiều may mắn quá.
\:D/
Trích tập truyện ngắn Gia Đình Cún do Làng Văn xuất bản
Tác giả :Ngô Nguyên Dũng
Hội viên/TVTC Miu Miu đánh máy lại
Sáng mồng một, bố mẹ ăn mặc chỉnh tề ra ngồi ghế sa-lông cho ba đứa con lần lượt khoanh tay mừng tuổi. Khung cảnh Tết năm nào cũng thật trang nghiêm với bàn thờ Phật, thờ ông bà nhang đèn nghi ngút, hoa quả thắm-tươi. Chiếc bàn gỗ nâu thường ngày được mẹ trải khăn, chính giữa đặt một bình pha lê cắm nhiều loại hoa trông rất mỹ thuật. Năm nào cũng vậy, chỉ bấy nhiêu thôi là đủ làm cho Cún 1, Kiki và Cún 2 hồi hộp, nôn nao trong lòng. Chúng biết, Tết đến cũng có nghĩa là được tiền lì xì và được nghỉ học một ngày, nếu mồng một nhằm vào ngày làm việc trong tuần. Mà không khí Tết đâu phải chờ đến mồng một mới đậm đà. Mấy tuần trước đó mẹ đã chuẩn bị làm dưa giá. Bao nhiêu loại mứt, mẹ tự tay làm lấy cả. Bánh chưng được mẹ gói từ mấy ngày trước, hấp xong xuôi treo lên, chờ tới sáng mồng một lấy ra ăn điểm tâm với thịt kho, dưa món. Dù xa quê cha đất tổ, nhưng những ngày đầu năm gia đình bố mẹ chuẩn bị tưng bừng lắm. Họ hàng, người quen xa gần lần lượt tới thăm. Sau đó gia đình lại đi thăm trả lễ. Đối với ba đứa nhỏ, sáng mồng một chính là ngày quan trọng nhất trong năm. Cả ba được mẹ đánh thức từ sớm, thúc hối tắm rửa và mặc quần áo mới. Cún 1 và Cún 2 xúng xính trong chiếc áo dài gấm xanh, quần trắng, mang dép nhung. Kiki được mẹ may cho chiếc áo dài màu hồng, đeo vào cổ cây kiềng vàng trông thật duyên dáng. Sau đó cả ba đứng xếp hàng một trước mặt bố mẹ. Cún 1 là anh cả, nên năm nào cũng phải bắt đầu trước. Thường ngày cu cậu lì lợm chẳng kém ai, thế mà hôm nay trông lúng túng thấy rõ, giọng ấp úng:
- Năm mới... ơ... con mừng tuổi bố mẹ, chúc bố mẹ, chúc bố mẹ... ơ... làm ăn phát tài, sống lâu muôn tuổi, vạn điều như ý.
Bố mẹ mỉm cưòi sung sướng, vuốt tóc cậu con trai. Bố trao cho Cún 1 một phong bì giấy đỏ, nói:
- Bố mẹ chúc con ăn mau chóng lớn, học hành thông minh, chăm chỉ.
Cún 1 khoanh tay cám ơn bố mẹ. Tơí lượt Kiki. Con gái bao giờ cũng khôn lanh, nên bài mừng tuổi bố mẹ Kiki đã soạn sẵn từ mấy ngày trước, bền bỉ học thuộc lòng, thành thử tới phiên, Kiki liền xổ ra một tràng trơn tru, không vấp một chữ:
- Trước thềm năm mới con mừng tuổi bố mẹ, kính chúc bố mẹ nhiều sức khỏe, làm ăn phát đạt, bách niên giai lão.
Bố mẹ gật gù khoái trá. Mẹ ôm Kiki vào lòng:
- Bố mẹ chúc con một năm mới vui vẻ, khỏe mạnh và ăn no học giỏi.
Kiki cầm phong bì lì xì mẹ vừa trao, cảm động quá sức, hai mắt đỏ hoe, miệng nhoẻn cười hạnh phúc.
Từ nãy giờ Cún 2 bối rối lắm. Tim cu cậu đập liên hồi, nhảy loạn xạ và ruột gan bỗng dưng lộn tùng phèo. Bao nhiêu dự tính sẽ mừng tuổi bố mẹ những gì chợt bay đâu mất biến. Những câu, những chữ hôm qua Cún 2 nhắm mắt đọc làu làu, dể ợt như ăn cơm sườn, thế mà bây giờ trôi tuột đâu cả. Cu cậu quên béng đi, đứng vòng tay hồi lâu, đầu cúi gầm. Không thấy Cún 2 nói năng gì, mẹ nhẹ nhàng giục:
- Sao Cún 2 mừng tuổi bố mẹ gì đây?
Cún 2 len lén nhìn mẹ rồi liếc qua bố, cố gắng lắm cu cậu mới thốt nên lời:
- Sang năm mới... con kính chúc bố mẹ... phát tài, ăn ngon ngủ ngoan... nhiều sức khỏe... thành công và vui vẻ.
Bố mẹ hoan hỉ vỗ tay khen ngợi câu chúc của Cún 2, khiến cu cậu ngượng đỏ cả mặt. Bố trao cho Cún phong bì nhỏ chứa 5 dô-la mới tinh, vuốt đầu cậu con út, nói:
- Bố mẹ chúc con ăn khỏe, học chăm và nhiều may mắn.
Cún 2 cầm phong bì, nũng nịu:
- Năm rồi con kém may mắn hở bố, bị đau một trận tơi bời. Chắc tại chú Bằng tới xông nhà nên xui xẻo quá.
Mẹ bật cười:
- Không phải vậy đâu, tại con yếu trong người nên mang bệnh thế thôi.
Kiki chợt hỏi:
- Mà năm nay ai tới xông nhà mình vậy bố?
Bố đưa mắt nhìn mẹ, lắc đầu:
- Bố cũng không biết nữa, chờ xem.
Cún 2 vẫn còn cằn nhằn:
- Lát nữa chú Bằng có tới, con nói bố mẹ không có ở nhà để chú đừng xông nhà mình năm nay.
Cún 1 gắt:
- Thằng này sao mê tín dị đoan quá.
Cún 2 gật đầu tin tưởng:
- Không phải mê tín đâu, có thật đấy, chuyện khó tin mà có thật anh ạ!
- Khỉ ơi là khỉ, chỉ tin nhảm thôi.
Cún 2 nhún vai lý luận:
- Chỉ mình em tin là đủ rồi.
Vừa lúc ấy mẹ kêu ngồi vào bàn ăn sáng, nếu không cuộc đấu khẩu tay đôi chắc còn kéo dài. Ngồi ăn mà ba đứa nhỏ cứ nôn nao trong lòng. Chúng biết ăn xong sẽ tới màn hào hứng nhất trong năm, mà bố mẹ sẽ là người chủ động. Ấy là màn “bầu cua cá cọp”.
Năm nào cũng như năm nấy, vừa điểm tâm xong là cả nhà xúm lại quây quần giữa phòng khách. Bố trịnh trọng trải bàn bầu cua ra. Mẹ tất tả chạy vào bếp lấy cái tô và cái dĩa sứ ra cho bố. Rồi mẹ vào phòng ngủ mang ra con heo đựng tiền lẻ, trút đống bạc cắc xuống thảm. Ba đứa con xúm lại đổi tiền thật ồn ào. Xong đâu đấy, mẹ bước tới ngồi cạnh bố, hồi hộp theo dõi màn sát phạt. Trước khi cuộc chơi bắt đầu, bố đặn dò:
- Bố mẹ làm “cái”, các con muốn đặt bao nhiêu thì đặt. Khi bố hô to “coi chừng bố mở” là không đứa nào được phép dời chỗ, thêm hay rút ra nữa. Thua không được càu nhàu, hằn học, khóc lóc đòi trả lại, nghe không?
Ba đứa nhỏ hớn hở “dạ” liên hồi. Bố mẹ biết, dặn cho có lệ vậy chứ sau cuộc chơi thế nào cũng có màn “khóc lóc đòi tiền lại”. Ăn thì không sao, nhưng thua thì ôi thôi, cả ba đứa khóc thê thảm lắm. Nhất là Cún 2, cu cậu vừa khóc vừa giẫy, quỷ nhập cũng không bằng. Tuy vậy cứ theo tục lệ hằng năm là phải có màn “bầu cua cá cọp”, ba đứa mới bằng lòng. Năm ngoái bố mẹ làm chủ sòng bị “sập tiệm”, thua to đến nỗi bố phải lên tiếng phàn nàn:
- Sao “mày” đặt nhiều thế?
Hay:
- Con nít lộn xộn quá, năm tới không chơi với “tụi bây” nữa đâu.
Được tiền, ba đứa con nào để ý tới lời bố nói. Chúng đùa giỡn, cười lăn cù ra thảm khi thấy trúng. Bố nhìn mẹ thở dài, ý nói “xui xẻo quá mình nhi?” Cuối cùng mẹ chán nản đứng dậy, cất giọng ra lệnh:
- Thôi, chơi đủ rồi, đi rửa tay rồi ăn cơm!
Dù cả ba ồn ào phản đối, bố mẹ vẫn lẳng lặng xếp bộ bầu cua vào hộp, bỏ và tủ khóa lại chờ mồng một năm sau.
Năm nay kết quả trái ngược năm rồi. Bố mẹ thắng to, ba đứa con thua lớn đâm ra nóng mặt, đặt tiền thật nhiều. Một lần bố lắc ra ba con cua, chẳng đứa nào đặt cua, bố cười hể hả quơ tiền về phía mình. Kiki giận quá, lẩm bẩm:
- Kỳ này phải con cua, con dặt cua.
Cún 2 “hừ” một tiếng:
- Em đặt con cua luôn, cho bố mẹ hết tiền luôn!
Cún 1 hùa vô:
- Anh đặt cua nốt. Tụi mình nhất định thắng lần này.
Bố cười hì hì:
- Đặt đi các con ơi, đặt lớn thua lớn, đặt nhỏ thua nhỏ, đặt đâu thua đó mà.
Nói xong, bố lắc một cái. Ba cặp mắt thao láo dán vào bàn tay bố từ từ mở nắp tô. Mẹ ngồi cạnh bố la lên một tiếng:
- A, không có con cua nào cả, mình quơ hết bố ạ.
Bố xoa tay khoái chí:
- “Nô” cua, “nô” còng. Hai trái bầu, một con cá. Bố “vùa” hết.
Ba đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau, thất vọng não nề. Cún 1 than thở:
- Con còn có 50 xu thôi.
Kiki thở dài:
- Con chỉ còn hơn 1 đô rưỡi.
Hai mắt Cún 2 đã bắt đầu hoe đỏ. Cặp môi trễ xuống, mếu máo:
- Em còn có mỗi 20 xu thì sao?
Rồi, như những năm trước, Cún 2 òa lên khóc ngon lành. Hai chân cu cậu bắt đầu đánh nhịp theo mỗi tiếng “hu, hu”. Kiki thấy Cún 2 khóc, cũng buồn bã nhỏ hai hàng nước mắt. Cún 1 bình tĩnh hơn, nhỏ nhẹ nói với bố:
- Tụi con “sạt nghiệp” rồi bố mẹ ạ!
Bố xếp đống bạc cắc thành từng chồng cao, nói bâng quơ:
- Chơi với “tụi mày” mất thì giờ quá, ăn chỉ phải trả lại thôi.
Mẹ lườm bố một phát:
- Thì chơi cho vui vậy mà, chứ ăn có đáng là bao.
Bố than vãn:
- Mà tụi nó hay khóc quá, xui xẻo cả năm.
Và bố hăm dọa:
- Đứa nào còn khóc, bố không trả tiền lại đâu.
Cún 2 đang khóc ngon lành chợt nín khe. Kiki lau nước mắt, bẽn lẽn nhìn bố mẹ cười cầu tài. Và bố từ từ đếm tiền trả lại cho ba đứa nhỏ. Dù phải trả lại, nhưng thắng được canh bạc sáng mồng một, bố mẹ cũng hài lòng lắm, vì năm mới bắt đầu nhiều may mắn quá.
\:D/