viewtronic
02-10-2008, 06:47 PM
"Anh k thể sống thiếu em" quen k anh?Tựa đề bài hát anh gửi tặng em.Nếu trứớc đây em phủ nhận tình cảm của mình bao nhiêu thì bây giờ em lại tự trách mình bấy nhiêu.Từ khi nào anh trở thành 1 phần ý nghĩa của em?Em k ngờ mình lại hối tiếc khi đã suy nghĩ rất kỹ trước lúc đưa ra quyết định.Nhưng em nên cảm ơn sự nông cạn ấy đã cho em em hiểu :tình cảm anh dành cho em k hề tồn tại hay nó quá mong manh, dễ vỡ.Em chẳng qua là 1 trong những kết quả thất bại của cuộc chinh phục người khác phái của anh.
Trong tư tưởng của em, tình yêu là thứ duy nhất tạo ra sự kỳ diệu.Một chàng trai có thể ngày đêm lục tung danh bạ và kiên trì năn nỉ cô văn thư ở trường chỉ để xin địa chỉ cô gái anh quen sau vài câu trò chuyện trong thư viện.Một chàng trai có thể lập cả 1 website chỉ để kiếm tung tích cô gái mà anh ấy thóang tiếp xúc 1 lần trên tàu điện ngầm.Một chàng trai Mỹ sẵn sàng dành trọn 8 năm chỉ để chứng minh tình yêu anh dành cho 1 thiếu nữ khiếm thị Việt nam.Và họ đã sở hữu 1 kết thúc có hậu.Em ghen tị với đứa bạn cùng phòng khi người yêu của nó cặm cụi xếp 999 bông hồng mừng sinh nhật nhỏ.Ngay cả cô kế tóan làm cùng cơ quan xin giúp 1 tay anh ấy cũng k cho.
Còn em, em ngớ ngẩn gõ tên và nick anh trên google mong tìm thấy 1 cơ hội mong manh.Em đẩy anh ra xa mong anh chứng minh tình yêu của anh là sự thật.Nếu yêu em,anh sẽ tìm mọi cách liên lạc với em.Em k dám đổi số di động và thường xuyên check mail với hi vọng nhận bất kỳ tin tức gì từ anh.Tại sao anh luôn gật đầu làm theo tất cả mọi đề nghị em đưa ra.Thời gian 1 năm rưỡi quen em k đủ để anh làm 1 điều gì đó sao.Một người con trai k dám theo đuổi tình yêu của mình thì làm sao em có thể dẹp bỏ cái tôi của mình.
Em biết em đã sai khi xem tình cảm như 1 trò cút bắt.Em biết em chính là người đưa ra quyết định nhưng cũng bản thân em lại là người đau nhất.Chắc anh vẫn thong thả đến chỗ làm, và đã tìm thấy 1 niềm vui mới.
Hình ảnh anh cứ ám ảnh em cả ngày.Thậm chí trước giấc ngủ và sau khi thức dậy, anh là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu em.Giờ em nhận ra em yêu cái ngốc nghếch của anh biết bao.Em nghĩ bên trog sự ngờ nghệch sẽ k bao giờ hiện hữu 2 chữ " lừa dối" mà luôn là 1 khối chân thành.Biết đó chẳng qua chỉ là những lời nói có cánh bình thường sao em vẫn cứ tin, tin rất nhiều.Sao em dễ đốn ngã thế nhỉ?Em chấp nhận 1 người yêu k thể đi bên cạnh em mỗi lúc em cần.Em chấp nhận những tối thứ bảy , chủ nhật, lễ tết k có anh.Em chấp nhận sự đãng trí, vụng về của anh...........tất cả những khuyết điểm của anh.Em k có khái niệm "xin" nhưng bây giờ em xin anh :làm ơn nói gì đi, 1 tin nhắn thôi cũng được,hoặc 1 câu thông thường anh hay nói:em hả.Anh ơi! hãy cho em biết là em k lựa chọn nhầm.Đừng để em dành trọn thời gian còn lại để ghét anh.
:-?
Trong tư tưởng của em, tình yêu là thứ duy nhất tạo ra sự kỳ diệu.Một chàng trai có thể ngày đêm lục tung danh bạ và kiên trì năn nỉ cô văn thư ở trường chỉ để xin địa chỉ cô gái anh quen sau vài câu trò chuyện trong thư viện.Một chàng trai có thể lập cả 1 website chỉ để kiếm tung tích cô gái mà anh ấy thóang tiếp xúc 1 lần trên tàu điện ngầm.Một chàng trai Mỹ sẵn sàng dành trọn 8 năm chỉ để chứng minh tình yêu anh dành cho 1 thiếu nữ khiếm thị Việt nam.Và họ đã sở hữu 1 kết thúc có hậu.Em ghen tị với đứa bạn cùng phòng khi người yêu của nó cặm cụi xếp 999 bông hồng mừng sinh nhật nhỏ.Ngay cả cô kế tóan làm cùng cơ quan xin giúp 1 tay anh ấy cũng k cho.
Còn em, em ngớ ngẩn gõ tên và nick anh trên google mong tìm thấy 1 cơ hội mong manh.Em đẩy anh ra xa mong anh chứng minh tình yêu của anh là sự thật.Nếu yêu em,anh sẽ tìm mọi cách liên lạc với em.Em k dám đổi số di động và thường xuyên check mail với hi vọng nhận bất kỳ tin tức gì từ anh.Tại sao anh luôn gật đầu làm theo tất cả mọi đề nghị em đưa ra.Thời gian 1 năm rưỡi quen em k đủ để anh làm 1 điều gì đó sao.Một người con trai k dám theo đuổi tình yêu của mình thì làm sao em có thể dẹp bỏ cái tôi của mình.
Em biết em đã sai khi xem tình cảm như 1 trò cút bắt.Em biết em chính là người đưa ra quyết định nhưng cũng bản thân em lại là người đau nhất.Chắc anh vẫn thong thả đến chỗ làm, và đã tìm thấy 1 niềm vui mới.
Hình ảnh anh cứ ám ảnh em cả ngày.Thậm chí trước giấc ngủ và sau khi thức dậy, anh là suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu em.Giờ em nhận ra em yêu cái ngốc nghếch của anh biết bao.Em nghĩ bên trog sự ngờ nghệch sẽ k bao giờ hiện hữu 2 chữ " lừa dối" mà luôn là 1 khối chân thành.Biết đó chẳng qua chỉ là những lời nói có cánh bình thường sao em vẫn cứ tin, tin rất nhiều.Sao em dễ đốn ngã thế nhỉ?Em chấp nhận 1 người yêu k thể đi bên cạnh em mỗi lúc em cần.Em chấp nhận những tối thứ bảy , chủ nhật, lễ tết k có anh.Em chấp nhận sự đãng trí, vụng về của anh...........tất cả những khuyết điểm của anh.Em k có khái niệm "xin" nhưng bây giờ em xin anh :làm ơn nói gì đi, 1 tin nhắn thôi cũng được,hoặc 1 câu thông thường anh hay nói:em hả.Anh ơi! hãy cho em biết là em k lựa chọn nhầm.Đừng để em dành trọn thời gian còn lại để ghét anh.
:-?