viewtronic
02-13-2008, 02:41 PM
Y Tâm, Y Đức Trong Y Học
Cổ nhân xưa thường dạy: Thuở tiên thiên khi trời đất chưa thành Vũ trụ này là một bầu hỗn độn mà bên trong chỉ tồn tại 2 khí âm dương trà trộn vào nhau. Đến một chu kì nhất định, hai khí này bỗng nhiên phát động khí nhẹ bay lên làm trời. Sau 10.800 năm thì khí nặng mới lắng xuống hoàn toàn làm đất. Khi trời đất định vị thì có nhật nguyệt âm dương, ngày đêm vận hành biến hoá và sản sinh ra cỏ cây côn trùng, chim muông cầm thú. Tính ra cũng hết một chu kì 10.800 năm thì con người mới bắt đầu xuất hiện…
Vì vậy con người chính là tinh hoa của vạn vật sau quá trình thăng tiến do trời đất sanh ra. Vì thế nên con người có tư duy sâu sắc, có hành động độc lập cùng với trời đất, góp phần làm hiển dương chân lý của vũ trụ và dự phần vào việc an bài số phận của vạn vật, mà vạn vật không làm gì được đối với con người, cũng như con người không thể làm được gì đối với âm dương trời đất. (” Nhật thương hào( vạn vật) chơn la kỳ hoạ, hào thương nhật( trời) đồ thọ kì danh”). Nếu có thì cũng chỉ là danh gọi, còn thực sự là không thể làm gì.
Bởi âm dương trời đất là 1 cỗ máy vô tình, được sanh ra từ bản thể vũ trụ mà bản thể này không ai hiểu nó có từ bao giờ và nguồn gốc của nó cũng không ai được tường tận. Chỉ biết từ thời cổ đại con người thấy nó hiện diện một cách tự nhiên, hoạt động một cách đương nhiên, mà bản chất thì rất thường thanh thường tịnh, không tiếng không hơi, không màu không sắc, không thiện không ác, không chính không tà, không thêm không bớt, không diệt không sanh… và cứ như có, như không, như còn như mất, nhưng lại trường cửu đời đời, vững bền tuyệt đối.
Lúc bình thường thì như như tịch tịnh, lúc vận hành thì phân chia bản thể của mình ra đi sanh trời, sanh đất cùng vạn vật muôn loài mà nó vẫn không bị hao mòn hay thêm bớt…
Từ đó con người mới biết, gọi tên đó là âm dương, một động lực khí chất của vũ trụ và nó vận hành để huy động, phân chia khí chất từ lòng bản thể vũ trụ ra để trực tiếp sanh hoá ra muôn loài vạn vật.
Tuy nhiên, một khi động lực đó đi vào hoạt động, thì tiến trình này cũng là tiến trình phân cực, chia cắt tính nguyên vẹn của bản thể, hình thành nên hai thế lực tương phản, đối kháng quyết liệt nhau. Cho nên từ bản chất thường thanh thường tịnh, nay trở thành thường đục thường động, từ không tiếng không hơi nay trở thành có tiếng có hơi, từ không phải không trái nay có trái có phải… có chánh có tà, có thiện có ác, có sanh có diệt.v.v.. trong đời sống vạn vật.
Nhưng nó lại là một động lực mang sự tròn đầy viên mãn của bản thể vũ trụ, làm hạt nhân khởi đầu cho tiến trình tạo dựng thế giới hữu hình. Vì vậy, dù bị chia cắt nhưng tiến trình này vẫn được tiến triển thuận lợi, thông suốt mà vạn vật cũng được nối tiếp nhau trường cửu đời đời.
Đó là quá trình tạo dựng của quy luật tự nhiên, thì đương nhiên nó phải là như vậy. Nhưng đối với đời sống con người thì đó lại là một tiến trình tạo dựng nên một thứ tình sâu nặng. Cũng vì đem lại lợi ích cho sự sống vạn vật, mà nó phải hy sinh chia cắt bản thể mình ra để dựng trời tạo đất, cùng sự sống của vạn vật muôn loài. Cho nên từ đời cổ đại nó được con người xem đó là chân lý tối thượng cao cả, đứng đầu mọi chân lý sống của cả muôn loài.
Vì vậy con người đã đưa hình ảnh này hiện diện trên tất cả các phạm trù của thiên nhiên cũng như đời sống bằng nhiều phương diện, trạng thái và tên gọi khác nhau, nhằm giúp cho mọi người chuẩn mực hoá hành vi và tư tưởng của mình trên tất cả các phạm trù của cuộc sống.
Gọi đó là Âm Dương.
Âm dương là một hàm số triết học để lí giải động lực khí chất của bản thể vũ trụ đang đi vào hoạt động, tạo dựng nên thế giới vạn vật và lồng bản thể vũ trụ vào trong vạn vật. Tiến trình này nó cũng đã tự phân chia bản thể ra thành 2 thái cực tương phản đối kháng nhau trong lòng vạn vật, nhưng nó cũng lại là một quá trình tương tác để giữ gìn cho vật thể được tồn tại và phát triển, thăng tiến không ngừng.
Gọi đó là trời đất.
Trời là một hàm số lí giải về khoảng không bao la, là nơi tàng chứa khí chất tiên nhiên, cũng như dương khí, nhiệt khí của hậu thiên do hoạt lực khí chất dương cương của bản thể tạo thành.
Đất là một hàm số lí giải sự sống của quả địa cầu là nơi tàng chứa khí chất hữu hình, cũng như âm khí, hàn khí do hoạt lực khí chất âm nhu của bản thể vũ trụ lắng xuống tạo thành. Từ đó còn gọi trời là cha của vạn vật và đất là mẹ của muôn loài…
Gọi đó là Thượng Đế.
Hàm số này nhằm lí giải trên khoảng không bao la, có một uy lực dũng mãnh, phi thường được sanh ra từ bản thể vũ trụ, tạo nên một uy quyền tối thượng, để cai quản điều hành sự cân bằng của trạng thái tự nhiên, cũng như sự cân bằng sinh thái của đời sống vạn vật, giúp cho thế giới vạn vật được sống trong thanh bình, an lạc. Uy quyền nầy vượt lên trên mọi uy quyền và thế lực của thế gian.
Gọi đó là Bậc Chí Tôn là Đấng Tạo Hoá.
Các hàm số này được lí giải trên khoảng không bao la kia còn có sự hiện diện của bản thể vũ trụ, là nơi tàng chứa một năng lực biến hóa vô cùng tận để tạo dựng nên thế giới hữu hình, cho đời sống của muôn loài vạn vật mà vẫn đảm bảo tuyệt đối tính độc lập, kỉ cương, trật tự của vạn vật cho dù đó là vô tình hay hữu tình, vô hình hay hữu hình…Loài nào theo loài ấy, giống nào theo giống ấy, dựa theo năng lực tiến hoá của mỗi loài mà không hề lang chạ và đều có một đời sống riêng cho nên con người không thể sinh ra côn trùng thảo mộc, cầm thú không thể sinh ra con người, cây xoài không thể sinh ra trái ớt.v.v…Và quyền năng tạo dựng này cũng có danh gọi là bật chí tôn cao cả của thế giới vạn vật vậy.
Gọi đó là Quỉ Thần
Là hàm số trực chỉ trên khoản không bao la kia còn có 1 uy lực khác, có chức năng thưởng phạt rất công minh. Nhằm mục tiêu là để cân bằng sinh thái, bảo vệ sự tồn tại và phát triển của đời sống vũ trụ cũng như đời sống của vạn vật muôn loài.
Do vậy mà nó có toàn quyền trừng phạt hay hủy diệt đi mọi thế lực nào làm xáo trộn, đe dọa đến đời sống vạn vật , đi ngược lại qui luật vận hành của vũ trụ nên có danh xưng là Quỉ.
Ngược lại nó sẽ ban phát ơn huệ xứng đáng cho bất cứ ai đã có công bảo tồn, phát huy phát triển đời sống vạn vật, thuận theo qui luật vận hành, biến hóa của âm dương và có danh hiệu là Thần vậy.
Gọi đó là các bậc Phật Thánh Tiên.
Đây là một hàm số triết học của các tôn giáo chân chính cũng như Chân Nhân là hàm số y học trong Đông y. Các hàm số này bao gồm những con người đã thành công và tiêu biểu nhất trong đời sống vì họ là những người đã hành xử tuyệt đối tuân theo quy luật của chân lí vũ trụ và đã hội nhập được vào lòng bản thể vũ trụ, được tiêu diêu tự tại vui cùng cảnh vật của thiên nhiên.
Vì thế họ đã thành công về mọi mặt, xa rời được vòng kiềm toả phân cực của âm dương, cũng như những đều sai trái, khổ đau của thế tục. Cho nên đức của họ cao hơn trời mà cũng không trái, cao hơn mọi người mà cũng chẵng hề sai. Họ nói là có, họ làm là được vì đức độ của họ đã được tròn đầy hòa cùng bản thể, làm hiển dương chân lí và thọ hưởng cuộc sống an nhàn của chân hạnh phúc, mà cũng là đỉnh cao cho cả loài người cùng vươn tới, noi theo.
Tuy nhiên, cho dù những người này được hội nhập vào chân lý bản thể, nhưng là con người, cho nên đối với nhân loại họ luôn thể hiện cái tình của chân lí bản thể vũ trụ là rất mực yêu thương đời sống con người. Nhưng vì không còn duyên với thế tục nên họ thường lập ra chủ thuyết hình thành những tôn giáo, dựa theo đặc điểm tín ngưỡng để cổ vũ mọi người cùng đi theo chiều thuận, vòng đúng của quy luật tự nhiên, nhằm đưa con người đến sự an lành, thảnh thơi trong cuộc sống.
Đó là hàm số của pháp luật Quốc gia.
Vì hàm số này bao gồm những điều lệ để đưa con người cùng vào 1 khuôn khổ nghiêm ngặt, buộc mọi người sống là phải có kỷ cương, tôn ti trật tự, qui tắc của xã hội cũng là để thuận theo vòng sinh hoá của qui luật tự nhiên. Và mục tiêu cũng là làm cho con người yêu thương gắn bó nhau, làm lành mạnh hoá các mối quan hệ, mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc.
Ngoài ra nó còn thể hiện bằng nhiều từ ngữ khác, trên nhiều phương diện, trong từng lĩnh vực, từng giới tính khác nhau như: nhân nghĩa, nhân từ, nhân đức, lễ độ, trung thành, trung tín, trung nghĩa, trung hiếu, hiền đức, hiền thục, hiền tài, hiền lương, khoan dung, độ lượng, vị tha, bác ái, thiên tâm, thiện tâm, nhân tâm, tích cực, sức khoẻ, tốt đẹp, năng nổ, chuyên cần, chuyên tâm.v..v… Nó hiện diện cùng khắp mà con người phải va chạm nó từng ngày song song với thế lực tương phản lại, dù con người có biết nó hay không, có làm theo nó hay không? Vì đó là quy luật tất yếu của khí chất vũ trụ đang hoạt động để cấu tạo hình thành nên sự vật, cũng như gìn giữ cho sự vật được tồn tại và thăng tiến.
Đối với đời sống con người có suy nghĩ và hành động độc lập, nếu tuân theo nó thì cuộc sống sẽ được thuận lợi mà phát triển, thế lực tương phản không những không thể làm trở ngại gì, mà ngược lại nó còn hỗ trợ tích cực cho cuộc sống được tốt đẹp hơn. Còn nếu con người đi theo thế lực tương phản, thì nó lại hoàn toàn bất lực trước những khó khăn, tai hoạ do chính con người đi theo thế lực ấy tạo nên.
Ngành Đông y tuy không phải là con đường lớn, nhưng lại được trang bị và nắm bắt được các qui luật sinh tồn, để vận dụng nó vào kho tàng y học, trực tiếp đem lại sức khoẻ cho con người. Mặt khác lại ứng dụng nó để trau dồi phẩm chất, đức độ một cách tích cực của người thầy thuốc. Với công việc thì tận tâm, vẹn tòan chức trách vì mục tiêu đem đến lợi ích về sức khoẻ cho cuộc sống con người.
Cho nên người hành nghề y chân chính luôn nỗ lực, lấy quy luật vận động của khí chất bản thể vũ trụ làm phương châm cho mọi hoạt động; lấy sự tròn đầy viên mãn của chân lí bản thể làm đỉnh cao cho tài năng và đức độ của riêng mình. Vì: khí chất của bản thể vũ trụ chỉ đem đến sự sống cho muôn loài là cùng tột, thì năng lực và hành vi tâm thể của một con người hoạt động cũng đem đến được chữ Nhân là đức độ ấy cũng được tròn đầy, góp phần làm hiển dương chân lí hiếu sanh của bản thể vũ trụ, làm hiển dương sự tồn tại và phát triển của đời sống con người.
Ngành học thuật Đông y nhờ trang bị các lĩnh vực này mà luôn vững bước tồn tại với thời gian, xứng đáng là một ngành học thuật do trời đất sáng lập nên để thực hành mục tiêu đem lại lợi ích vì sức khoẻ cho đời sống con người vậy./.;););)
Cổ nhân xưa thường dạy: Thuở tiên thiên khi trời đất chưa thành Vũ trụ này là một bầu hỗn độn mà bên trong chỉ tồn tại 2 khí âm dương trà trộn vào nhau. Đến một chu kì nhất định, hai khí này bỗng nhiên phát động khí nhẹ bay lên làm trời. Sau 10.800 năm thì khí nặng mới lắng xuống hoàn toàn làm đất. Khi trời đất định vị thì có nhật nguyệt âm dương, ngày đêm vận hành biến hoá và sản sinh ra cỏ cây côn trùng, chim muông cầm thú. Tính ra cũng hết một chu kì 10.800 năm thì con người mới bắt đầu xuất hiện…
Vì vậy con người chính là tinh hoa của vạn vật sau quá trình thăng tiến do trời đất sanh ra. Vì thế nên con người có tư duy sâu sắc, có hành động độc lập cùng với trời đất, góp phần làm hiển dương chân lý của vũ trụ và dự phần vào việc an bài số phận của vạn vật, mà vạn vật không làm gì được đối với con người, cũng như con người không thể làm được gì đối với âm dương trời đất. (” Nhật thương hào( vạn vật) chơn la kỳ hoạ, hào thương nhật( trời) đồ thọ kì danh”). Nếu có thì cũng chỉ là danh gọi, còn thực sự là không thể làm gì.
Bởi âm dương trời đất là 1 cỗ máy vô tình, được sanh ra từ bản thể vũ trụ mà bản thể này không ai hiểu nó có từ bao giờ và nguồn gốc của nó cũng không ai được tường tận. Chỉ biết từ thời cổ đại con người thấy nó hiện diện một cách tự nhiên, hoạt động một cách đương nhiên, mà bản chất thì rất thường thanh thường tịnh, không tiếng không hơi, không màu không sắc, không thiện không ác, không chính không tà, không thêm không bớt, không diệt không sanh… và cứ như có, như không, như còn như mất, nhưng lại trường cửu đời đời, vững bền tuyệt đối.
Lúc bình thường thì như như tịch tịnh, lúc vận hành thì phân chia bản thể của mình ra đi sanh trời, sanh đất cùng vạn vật muôn loài mà nó vẫn không bị hao mòn hay thêm bớt…
Từ đó con người mới biết, gọi tên đó là âm dương, một động lực khí chất của vũ trụ và nó vận hành để huy động, phân chia khí chất từ lòng bản thể vũ trụ ra để trực tiếp sanh hoá ra muôn loài vạn vật.
Tuy nhiên, một khi động lực đó đi vào hoạt động, thì tiến trình này cũng là tiến trình phân cực, chia cắt tính nguyên vẹn của bản thể, hình thành nên hai thế lực tương phản, đối kháng quyết liệt nhau. Cho nên từ bản chất thường thanh thường tịnh, nay trở thành thường đục thường động, từ không tiếng không hơi nay trở thành có tiếng có hơi, từ không phải không trái nay có trái có phải… có chánh có tà, có thiện có ác, có sanh có diệt.v.v.. trong đời sống vạn vật.
Nhưng nó lại là một động lực mang sự tròn đầy viên mãn của bản thể vũ trụ, làm hạt nhân khởi đầu cho tiến trình tạo dựng thế giới hữu hình. Vì vậy, dù bị chia cắt nhưng tiến trình này vẫn được tiến triển thuận lợi, thông suốt mà vạn vật cũng được nối tiếp nhau trường cửu đời đời.
Đó là quá trình tạo dựng của quy luật tự nhiên, thì đương nhiên nó phải là như vậy. Nhưng đối với đời sống con người thì đó lại là một tiến trình tạo dựng nên một thứ tình sâu nặng. Cũng vì đem lại lợi ích cho sự sống vạn vật, mà nó phải hy sinh chia cắt bản thể mình ra để dựng trời tạo đất, cùng sự sống của vạn vật muôn loài. Cho nên từ đời cổ đại nó được con người xem đó là chân lý tối thượng cao cả, đứng đầu mọi chân lý sống của cả muôn loài.
Vì vậy con người đã đưa hình ảnh này hiện diện trên tất cả các phạm trù của thiên nhiên cũng như đời sống bằng nhiều phương diện, trạng thái và tên gọi khác nhau, nhằm giúp cho mọi người chuẩn mực hoá hành vi và tư tưởng của mình trên tất cả các phạm trù của cuộc sống.
Gọi đó là Âm Dương.
Âm dương là một hàm số triết học để lí giải động lực khí chất của bản thể vũ trụ đang đi vào hoạt động, tạo dựng nên thế giới vạn vật và lồng bản thể vũ trụ vào trong vạn vật. Tiến trình này nó cũng đã tự phân chia bản thể ra thành 2 thái cực tương phản đối kháng nhau trong lòng vạn vật, nhưng nó cũng lại là một quá trình tương tác để giữ gìn cho vật thể được tồn tại và phát triển, thăng tiến không ngừng.
Gọi đó là trời đất.
Trời là một hàm số lí giải về khoảng không bao la, là nơi tàng chứa khí chất tiên nhiên, cũng như dương khí, nhiệt khí của hậu thiên do hoạt lực khí chất dương cương của bản thể tạo thành.
Đất là một hàm số lí giải sự sống của quả địa cầu là nơi tàng chứa khí chất hữu hình, cũng như âm khí, hàn khí do hoạt lực khí chất âm nhu của bản thể vũ trụ lắng xuống tạo thành. Từ đó còn gọi trời là cha của vạn vật và đất là mẹ của muôn loài…
Gọi đó là Thượng Đế.
Hàm số này nhằm lí giải trên khoảng không bao la, có một uy lực dũng mãnh, phi thường được sanh ra từ bản thể vũ trụ, tạo nên một uy quyền tối thượng, để cai quản điều hành sự cân bằng của trạng thái tự nhiên, cũng như sự cân bằng sinh thái của đời sống vạn vật, giúp cho thế giới vạn vật được sống trong thanh bình, an lạc. Uy quyền nầy vượt lên trên mọi uy quyền và thế lực của thế gian.
Gọi đó là Bậc Chí Tôn là Đấng Tạo Hoá.
Các hàm số này được lí giải trên khoảng không bao la kia còn có sự hiện diện của bản thể vũ trụ, là nơi tàng chứa một năng lực biến hóa vô cùng tận để tạo dựng nên thế giới hữu hình, cho đời sống của muôn loài vạn vật mà vẫn đảm bảo tuyệt đối tính độc lập, kỉ cương, trật tự của vạn vật cho dù đó là vô tình hay hữu tình, vô hình hay hữu hình…Loài nào theo loài ấy, giống nào theo giống ấy, dựa theo năng lực tiến hoá của mỗi loài mà không hề lang chạ và đều có một đời sống riêng cho nên con người không thể sinh ra côn trùng thảo mộc, cầm thú không thể sinh ra con người, cây xoài không thể sinh ra trái ớt.v.v…Và quyền năng tạo dựng này cũng có danh gọi là bật chí tôn cao cả của thế giới vạn vật vậy.
Gọi đó là Quỉ Thần
Là hàm số trực chỉ trên khoản không bao la kia còn có 1 uy lực khác, có chức năng thưởng phạt rất công minh. Nhằm mục tiêu là để cân bằng sinh thái, bảo vệ sự tồn tại và phát triển của đời sống vũ trụ cũng như đời sống của vạn vật muôn loài.
Do vậy mà nó có toàn quyền trừng phạt hay hủy diệt đi mọi thế lực nào làm xáo trộn, đe dọa đến đời sống vạn vật , đi ngược lại qui luật vận hành của vũ trụ nên có danh xưng là Quỉ.
Ngược lại nó sẽ ban phát ơn huệ xứng đáng cho bất cứ ai đã có công bảo tồn, phát huy phát triển đời sống vạn vật, thuận theo qui luật vận hành, biến hóa của âm dương và có danh hiệu là Thần vậy.
Gọi đó là các bậc Phật Thánh Tiên.
Đây là một hàm số triết học của các tôn giáo chân chính cũng như Chân Nhân là hàm số y học trong Đông y. Các hàm số này bao gồm những con người đã thành công và tiêu biểu nhất trong đời sống vì họ là những người đã hành xử tuyệt đối tuân theo quy luật của chân lí vũ trụ và đã hội nhập được vào lòng bản thể vũ trụ, được tiêu diêu tự tại vui cùng cảnh vật của thiên nhiên.
Vì thế họ đã thành công về mọi mặt, xa rời được vòng kiềm toả phân cực của âm dương, cũng như những đều sai trái, khổ đau của thế tục. Cho nên đức của họ cao hơn trời mà cũng không trái, cao hơn mọi người mà cũng chẵng hề sai. Họ nói là có, họ làm là được vì đức độ của họ đã được tròn đầy hòa cùng bản thể, làm hiển dương chân lí và thọ hưởng cuộc sống an nhàn của chân hạnh phúc, mà cũng là đỉnh cao cho cả loài người cùng vươn tới, noi theo.
Tuy nhiên, cho dù những người này được hội nhập vào chân lý bản thể, nhưng là con người, cho nên đối với nhân loại họ luôn thể hiện cái tình của chân lí bản thể vũ trụ là rất mực yêu thương đời sống con người. Nhưng vì không còn duyên với thế tục nên họ thường lập ra chủ thuyết hình thành những tôn giáo, dựa theo đặc điểm tín ngưỡng để cổ vũ mọi người cùng đi theo chiều thuận, vòng đúng của quy luật tự nhiên, nhằm đưa con người đến sự an lành, thảnh thơi trong cuộc sống.
Đó là hàm số của pháp luật Quốc gia.
Vì hàm số này bao gồm những điều lệ để đưa con người cùng vào 1 khuôn khổ nghiêm ngặt, buộc mọi người sống là phải có kỷ cương, tôn ti trật tự, qui tắc của xã hội cũng là để thuận theo vòng sinh hoá của qui luật tự nhiên. Và mục tiêu cũng là làm cho con người yêu thương gắn bó nhau, làm lành mạnh hoá các mối quan hệ, mang lại cuộc sống ấm no, hạnh phúc.
Ngoài ra nó còn thể hiện bằng nhiều từ ngữ khác, trên nhiều phương diện, trong từng lĩnh vực, từng giới tính khác nhau như: nhân nghĩa, nhân từ, nhân đức, lễ độ, trung thành, trung tín, trung nghĩa, trung hiếu, hiền đức, hiền thục, hiền tài, hiền lương, khoan dung, độ lượng, vị tha, bác ái, thiên tâm, thiện tâm, nhân tâm, tích cực, sức khoẻ, tốt đẹp, năng nổ, chuyên cần, chuyên tâm.v..v… Nó hiện diện cùng khắp mà con người phải va chạm nó từng ngày song song với thế lực tương phản lại, dù con người có biết nó hay không, có làm theo nó hay không? Vì đó là quy luật tất yếu của khí chất vũ trụ đang hoạt động để cấu tạo hình thành nên sự vật, cũng như gìn giữ cho sự vật được tồn tại và thăng tiến.
Đối với đời sống con người có suy nghĩ và hành động độc lập, nếu tuân theo nó thì cuộc sống sẽ được thuận lợi mà phát triển, thế lực tương phản không những không thể làm trở ngại gì, mà ngược lại nó còn hỗ trợ tích cực cho cuộc sống được tốt đẹp hơn. Còn nếu con người đi theo thế lực tương phản, thì nó lại hoàn toàn bất lực trước những khó khăn, tai hoạ do chính con người đi theo thế lực ấy tạo nên.
Ngành Đông y tuy không phải là con đường lớn, nhưng lại được trang bị và nắm bắt được các qui luật sinh tồn, để vận dụng nó vào kho tàng y học, trực tiếp đem lại sức khoẻ cho con người. Mặt khác lại ứng dụng nó để trau dồi phẩm chất, đức độ một cách tích cực của người thầy thuốc. Với công việc thì tận tâm, vẹn tòan chức trách vì mục tiêu đem đến lợi ích về sức khoẻ cho cuộc sống con người.
Cho nên người hành nghề y chân chính luôn nỗ lực, lấy quy luật vận động của khí chất bản thể vũ trụ làm phương châm cho mọi hoạt động; lấy sự tròn đầy viên mãn của chân lí bản thể làm đỉnh cao cho tài năng và đức độ của riêng mình. Vì: khí chất của bản thể vũ trụ chỉ đem đến sự sống cho muôn loài là cùng tột, thì năng lực và hành vi tâm thể của một con người hoạt động cũng đem đến được chữ Nhân là đức độ ấy cũng được tròn đầy, góp phần làm hiển dương chân lí hiếu sanh của bản thể vũ trụ, làm hiển dương sự tồn tại và phát triển của đời sống con người.
Ngành học thuật Đông y nhờ trang bị các lĩnh vực này mà luôn vững bước tồn tại với thời gian, xứng đáng là một ngành học thuật do trời đất sáng lập nên để thực hành mục tiêu đem lại lợi ích vì sức khoẻ cho đời sống con người vậy./.;););)