PDA

View Full Version : Bức thư tình không gửi - Cái nắm tay đầu tiên



viewtronic
02-15-2008, 12:25 AM
Bức thư tình không gửi - Cái nắm tay đầu tiên


Với em, dẫu khi yêu ta đã trao nhau nhiều thứ; nhưng có lẽ điều thiêng liêng và tuyệt vời nhất vẫn là cái nắm tay đầu tiên. Em luôn nhớ lại khoảnh khắc anh nắm tay em với một niềm xúc động vô bờ. Đó là lúc thời gian như ngừng trôi, không gian như cô đặc lại, chỉ có cảm xúc là dài ra, lan tỏa đến vô cùng.


[Only registered and activated users can see links]

Người ta nói tình đầu dễ chia tay. Đó phải chăng là định mệnh? - cho những cuộc tình mà chủ nhân của nó vừa rụt rè vừa đam mê lần đầu gõ cửa thế giới của tình yêu. Em muốn chống lại định mệnh ây… để giờ đây nhận ra rằng mình không thuộc về số ít - những người có kết thúc hạnh phúc trong tình đầu.

Với em, dẫu khi yêu ta đã trao nhau nhiều thứ; nhưng có lẽ điều thiêng liêng và tuyệt vời nhất vẫn là cái nắm tay đầu tiên. Em luôn nhớ lại khoảnh khắc anh nắm tay em với một niềm xúc động vô bờ. Đó là lúc thời gian như ngừng trôi, không gian như cô đặc lại, chỉ có cảm xúc là dài ra, lan tỏa đến vô cùng. Cái nắm tay ấy, có chút rụt rè của lần đụng chạm đầu tiên. Có sự dũng cảm khi anh đã dám vượt qua ranh giới vô hình. Có sự trìu mến, dịu dàng, anh cầm tay em như lần đầu tiên được nâng niu một báu vật, (anh bảo báu vật này sẽ mang lại niềm vui sống cho anh). Cái nắm tay ấy có cả niềm đam mê anh ấp ủ bấy lâu, để bây giờ tỏa ra bỏng cháy. Em run rẩy khi tay anh chạm vào tay em, như chạm phải cả nỗi lòng đang khao khát. Em để yên, lặng im và mê say tận hưởng thật lâu cái khoảnh khắc diệu kỳ.

Sau đó chúng mình còn nắm tay nhau thật nhiều; nhưng không sao xóa mờ được cảm xúc của lần đầu tiên ấy. Ngay cả bây giờ nhớ lại, em vẫn thấy tim mình thổn thức, bàn tay run run...


[Only registered and activated users can see links]

Ta xa nhau, chưa thật lâu nhưng cũng đủ để làm dịu những vết thương sau cuộc tình đầu tan vỡ. Rồi chúng ta lại sẽ tìm đến một bàn tay nào đó. Lại run rẩy trước sức nóng lan tỏa của tình yêu. Chúng ta sẽ nắm bàn tay ấy với một chút ký ức từ lần trước? Hay xóa sạch mọi dấu vết đã có được một cảm xúc hoàn toàn mới mẻ? Em không biết và không lý giải. Chỉ mong anh đừng cho rằng cái nắm tay nào là đúng đắn hay sai lầm. Bởi tình yêu chẳng thể có đúng sai. Em và anh, chúng ta đã từng khao khát bàn tay nhau. Đã từng mong mỏi tìm đến nhau… Và đã hạnh phúc vô bờ khi có được sự giao thoa kỳ diệu ấy… Rồi sau đó? Là chia ly… Em đâu biết một ngày kia bàn tay anh thuộc về nơi nào đó - nơi mà chẳng có em. Anh đâu biết bàn tay em chẳng thể là báu vật duy nhất của đời anh, mãi mãi…

Đó là sự thật! Chúng ta chẳng thể tay trong tay đi hết cuộc đời. Nhưng không vì thế mà phải hối tiếc cho những gì đã qua, phải không anh? Nếu được sống lại khoảnh khắc ấy, em vẫn để tay anh chạm tới tay em. Lại được sống trong cảm giác chấp chới, mơ hồ và rạo rực. Chúng ta sinh ra không phải là của nhau nhưng ít nhất lúc ấy chúng ta là của nhau: trong sáng, đam mê và hạnh phúc…





Lê Sông Hương


:-?:-?:-?