PDA

View Full Version : Một seri các bài thơ tình



vinamaster
10-03-2007, 02:35 PM
HOA XƯƠNG RỒNG

Ta nhỏ bé giữa chợ đời muôn ngả
Gánh ân tình lây lất tháng ngày qua
Trót sinh ra mang số kiếp phong ba
Đời nghiệt ngã cưu mang vì nhân quả

Ta chẳng biết lấy gì ra chấp vá
Vết thương lòng đang làm đục đời ta
Rượu tình kia ta uống đã say ngà
Trong lồng ngực chất độc giờ bung phá

Ta muôn đời làm loài cây không lá
Sống khô cằn trên mảnh đất phù sa
Một loài hoa giữa bão tố phong ba
Vẫn sừng sững đâm chồi non trổ lá

Đó là loài Hoa Xương Rồng hoang dã
Chỉ chút nắng thôi đời sẽ trổ hoa
Cùng với chút mưa sẽ đẹp hiền hoà
Se đôi lứa vui niềm vui sỏi đá !

Ta chỉ muốn làm cơn mưa mùa hạ
Xua tan trời oi ả đất cằn khô
Cho hoa kia không vương sắc phai mờ
Luôn xanh mãi giữa bến bờ năm tháng

Ta muốn thức cùng canh khuya trăng sáng
Du cõi lòng bên dáng sắc gai hoa
Hoa bên ta,như cơn gió hiền hòa
Hồn hoa ấy với ta là mãi mãi

Ta chỉ ước chẳng bao giờ ngang trái
Để một đời ta được hái hoa yêu
Cho tim ta không phải hứng tiêu điều
Để ta sống, sớm chiều hoa không lá

Dẫu hoa kia là loài hoa hoang dã
Thì tim này, hoang dã ấy thanh cao
Luôn cho ta bao hương sắc ngọt ngào
Ta mãi thấy chẳng nơi nào có được

Đã lâu rồi ta mãi thầm mong ước
Đôi tay này vun thước đất ươm hoa
Thấu ta không hoa nơi ấy xa nhà
Bao điều ước dọc dà bên ta đó
__________________
Cây không buồn sao lá sầu rơi rụng
Đá không buồn sao đá phủ rêu phong

YÊU NHAU ĐI

Giờ mới biết tình yêu càng vất vã
Gian nan nhiều ta đã hiểu nhau hơn
Tình trong mơ là tình đẹp tình thương
Em vẫn biết sao làm buồn anh mãi

Em ngây thơ nhìn dòng đời bươn trãi
Anh mệt nhoài gọi mãi tiếng van xin
Em vô tư trao đời trọn niềm tin
Ta vật vã nhìn cuộc tình nghiêng ngã

Lại một ngày chia xa tình băng giá
Ai biểu mình thương quá để giờ đau
Cũng tại anh trao tặng những ngọt ngào
Giờ trách khẽ cũng lệ trào nức nỡ

Ngày không anh tim buồn không muốn thở
Đời không anh trăn trỡ kiếp rong buồn
Về đi anh mình xây lại đoạn đường
Quên bỏ hết những giận hờn non trẻ

Tổ uyên ương mình xây trên đất mẹ
Bia sữ tình có hai kẻ ghi tên
Hoa hạnh phúc anh trao tặng vợ hiền
Môi quyện môi mình tìm vào mộng đẹp .

GỬI NGƯỜI Ở LẠI

Sáng sàigon tiếng còi xe inh ỏi
Chiều sài gòn có nắng rọi trên cao
Em lạc lõng giữa phố xá xôn xao
Giọt mồ hôi trộn ngào trong biển nhớ

Em ở đây một nữa hồn dang dỡ
Nữa hồn kia em gửi gió cho người
Sài gòn vui rộn rã vạn câu cười
Em vẫn mãi là mèo lười ngơ ngác

Nắng sài gòn làm cho tim em khát
Tình yêu anh là bóng mát cuộc đời
Mưa sài gòn hay nước mắt em rơi
Người yêu ơi... ô môi chờ anh đó

Chim đi xa vẫn mơ tìm về tổ
Người xa người vẫn nhớ chổ thương yêu
Em thèm nghe anh gọi khẻ " miu miu"
Con mèo nhỏ anh yêu từ lâu lắm

Tối sài gòn mình em trên ngõ vắng
Suốt một ngày mưa nắng nghỉ về anh
Em thầm mong ngày tháng bước qua nhanh
Để cùng anh tìm âm thanh ngày củ.
__________________

MỘT CHÚT.. ĐƠN PHƯƠNG

Một chút thương yêu gửi cho người ấy
Dường như vô tình anh chẳng thấy đâu
Để lại cho em một chút thương đau
Tình yêu đơn phương nên nào ai thấy?

Một chút vu vơ gửi cho người ấy
Gom cả sao trời em cấy thành thơ
Một chút mộng mơ bên bờ thương nhớ
Chỉ một chút hờn vô cớ...để đau

Một chút gió yêu đã cảm đã sầu
Đâu phải tình đầu mà sao ngẫn ngơ
Đâu phải còn thơ mà hờn trăng gió
Chỉ một chút đùa..sao nhớ làm chi?

Chỉ chút ngu ngơ tim lạc đường đi
Họ đã nói chi làm mi bối rối?
Để một chút buồn vương vương lên gối
Ôi chuyện tình yêu... bôi rối muộn phiền

Chỉ chút vu vơ mà em xao xuyến
Đâu có hẹn hò mà mến mà thương
Tình yêu đơn phương sẽ là tình buồn
Em đong sợi buồn để... thương mình em.
__________________

SAO VỘI THẾ ?

Ta đâu đã nói chi câu từ giã
Mà sao người vội vã tạ từ đi
Ta còn đây và nguyên trái tim si
Sao người vội nói chi lời đưa tiển

Vội vàng chi khi đời chưa trang điểm
Tiệc chưa tàn sao nói chuyện chia tay
Hảy ngồi đây để hai đứa cùng say
Ly rượu đời đắng cay cùng chia xẽ

Giận hờn chi những thường tình non trẻ
Về đi anh ta vẽ lại con đường
Về đi anh ta hát khúc yêu thương
Tình hải ngoại còn vấn vương trên mắt

Đường tình yêu không anh buồn ngơ ngác
Sài gòn ơi ..paris nát cả lòng
Về đi anh tô lại cánh phượng hồng
Đôi chim sẽ chung lồng yêu thương mãi

Mình cho nhau một chút tình đồng loại
Hai phương trời khắc khoãi kiếp ly hương
Buồn làm chi tất cả chỉ vô thường
Tha thứ nhé ..để còn thương nhau mãi .

ĐÂU CÓ THỂ !

Đâu có thể tình mình vào đoạn kết
Trong khi lòng em chưa hết yêu anh
Đâu có thể trong một phút mõng manh
Mà tất cả chảy thành giòng ra biển

Anh có biết tình em vô bờ bến
Một phút buồn đưa đến chuyện chia ly
Em của anh ích kỷ lẫn ngu si
Nên chẳng có mấy khi vui trọn vẹn

Em vẫn muốn cùng anh về bến hẹn
Lật trang đời quên hết chuyện hôm qua
Đâu có thể nói dể tiếng chia xa
Khi ta đã trao ta điều thầm kín

Yêu thương kia em pha màu mực tím
Làm thơ tình gửi đến tặng người yêu
Dẫu tình ta vui ít với buồn nhiều
Nhưng không thể sớm chiều phân ly được

Chuyện đôi ta liên thơ tình kết buộc
Vượt bão đời ta có được hôm nay
Đâu có thể mình nói tiếng chia tay
Nợ " yêu em " anh vay còn chưa trả.

MỘNG BÌNH THƯỜNG !

Em chợt thèm một cơn mưa xối xả
Cuốn phăng đi cái nắng hạ nồng oi
Để lau khô cho em giọt mồ hôi
Để cho lá hoa thôi màu xơ xác

Em chợt thèm lang thang trên biển cát
Nghe sóng cười gió mát thổi vào tim
Để nghe mây về trên đỉnh bình yên
Nơi đó có đôi chim tìm về tổ

Em chợt mơ mình có đôi cánh nhỏ
Để bay về nơi đó .... chỗ yêu thương
Để cùng anh mình xây mộng bình thường
Màu hoa đỏ trải đường cô dâu mới

Em chợt mơ mặc áo màu hoa cưới
Em chợt thèm nghe anh nói "yêu em"
Và thiệp hồng hai đứa sẽ chung tên
Hoa Xương Rồng sẽ nở trên đất Hứa .

__________________