PDA

View Full Version : Đàn ông, đàn bà



viewtronic
02-19-2008, 01:01 PM
Đàn ông, đàn bà





Toronto October 5, 2003,

Anh nhìn tôi, buông một câu cuối, nghe thểu não như một tiếng rên "Đấy, ông ạ, chuyện đời tôi nó chó thế đấy!". Rồi anh gục đầu xuống. Trong khoảnh khắc ấy, anh như già thêm cả chục tuổi, mặt anh thêm một mớ nếp nhăn và mái đầu anh như bạc hẳn ra. Tôi thầm nghĩ, Ngũ Tử Tư ngày xưa thức trắng đêm, sáng ra trông... bi thương như anh là cùng. Nhưng ông họ Ngũ còn tính được mệnh nước, mệnh dân còn chuyện bạn tôi là "Vô kế khả thi". Tôi đặt tay lên vai anh, nói một câu mà giờ nghĩ lại tôi thấy rất... sáo và cải lương, nhưng xài được hết cho mọi chuyện buồn "Thôi Tuấn ơi! Đời đã thế, thế thời phải thế! Thời gian là một liều thuốc nhiệm mầu, tin tôi đi". Anh nhè nhẹ gật đầu, vẫn không ngẩng đầu lên. Tôi quay mặt đi, tôi sợ phải nhìn thấy những dòng nước mắt, không, những dòng máu chảy ra từ mắt bạn tôi. Ôi, cuộc đời!!!
Tôi và Tuấn là bạn mày tao/ ông tôi từ 1992. Hai thằng quen nhau khi học chung một course về Điện (Electrics) ở Seneca College, Toronto. Hôm ấy, Tuấn vào lớp trễ cả mười lăm phút, đầu tóc rối bù, tướng đi xớn xa, xớn xác, mắt mũi vêu vao! Đã thế, khi ông thầy hỏi sao anh trễ thế, Tuấn phun một câu Anh Văn, tuy đúng văn phạm, nhưng đầy accent... Vietnamese làm tôi, ngồi ngay dãy đầu, phải bật cười. Hết giờ giảng hôm ấy, tôi đến vỗ vai Tuấn, xuề xòa "Ông Mít phải không? Tôi Mít luôn! Làm quen ha?
Tôi tên Thịnh" Thế là xong khúc dạo đầu cho tình bạn tương đối khắng khít ở "Xứ lạnh, tình nồng" này. Tôi và Tuấn giờ ở tuổi năm bó, hay 50 cũng vậy! "Ngũ thập tri thiên mệnh!" Mệnh tôi giờ... chưa rõ lắm, chứ mệnh của Tuấn giờ "TRI" ra thì đen hơn mõm chó thật!
Tới đây chắc quý vị độc giả sốt ruột lắm rồi! Chuyện "đời tôi nó chó thế đó” là chuyện gì? Xin lỗi, xin lỗi! Từ đây trở đi, có những đoạn tôi phải để chính Tuấn kể, lồng vào những đoạn của tôi, thế mới áp phê hơn.
Xin hãy quay ngược dòng thời gian một chút.

Toronto October 1995,

Hôm nay Toronto đã vào Thu!!!
Tuấn tan sở, trên đường lái xe về nhà. Trời hôm nay sau buồn và thật thấp, dễ hồ với tay đụng được. Mây đâu mà giăng đen cả trời! Lá vàng ai rắc nằm õng ẹo đầy đường! Lòng Tuấn cơ hồ như có con chấy cắn! Mở cửa vào căn apartment quen thuộc, còn thê thảm hơn nữa. Im lặng như tờ! Ly cà phê uống dở hồi sáng, chồng chén ngập sink, còn nằm đấy. Chăn mền lung tung cả trên giường, bộ pyjama vung vãi dưới đất. Mấy cây kiểng cứ tiếp tục rũ rượi van xin chủ nhân cho... uống nước cả tuần nay. Chẳng cần đeo kiếng cũng thấy bụi... đây đó.
Tuấn gieo phịch người xuống sofa mệt mỏi. Tuấn biết anh cần gì rồi: anh cần một người đàn bà, cho anh một mái ấm gia đình! Tuấn biết đó là... mộng bình thường mà bất cứ gã đàn ông... bình thường nào trên cõi đời ô trọc này cũng muốn thế. Nỗi lòng ấy canh cánh theo anh bao năm nay, giờ vẫn... còn phơi.
Tuấn vượt biên, đến định cư Toronto, Canada năm 1982. Mười năm đầu là thời gian... hành xác và hành trí cho những người kém may mắn như Tuấn. Vốn tiếng Anh của Tuấn com cóp không đong đầy một lá mít. Gương mặt vốn đã hao hao như Trương Chi, mà lại hay nhăn và ít cười... nên Tuấn rất khổ sở khi đi xin việc. Giá mà anh có giọng hát Trương Chi thì Tuấn đã ghi thử Vietnamese Idols ở các trung tâm ca nhạc hải ngoại, các chuyên viên make-up sẽ có cách phù phép... ngoại hình của anh. Đằng này!!! Biết thân phận bèo dâu thế, Tuấn xông vào làm mọi việc thượng cám, hạ cám (làm gì có thượng vàng cho Tuấn với tới!) Năng nổ, tích cực. Ngày thì thế. Đêm về, Tuấn cặm cụi nhét từng chữ tiếng Anh vào đầu. Vốn liếng tiếng Anh và tiền trong account của Tuấn tăng theo tỷ lệ nghịch với nhan sắc vốn... khiêm nhường của Tuấn. Có hề gì! Ông cha ta đã dạy "Trai tài, gái sắc". Cho nên Tuấn phải theo thế mà làm. Anh quyết chí trau dồi "TÀI": phải kiếm một mảnh bằng College mới thôi.
Đường công danh Tuấn cũng đầy những truân chuyên. Hình như lời cụ Tiên Điền Nguyễn Du ngày xưa là viết cho Tuấn đấy chứ "Bắt phong trần phải phong trần...". Tuấn thi cái món TOEFL đúng... năm lần. Ngày được giấy báo score 550, Tuấn như được hồi sinh! Rồi rồi, con đường hoạn lộ thênh thang từ đây. Tuấn hăm hở ghi danh vào Seneca College ngành electric technician. Nghề này chỉ ngắm... mấy dòng điện chạy, không phải chường mặt ra tiếp khách. Còn gì hơn?
Hai năm học 1992-1994 là hai năm tù khổ sai của Tuấn. Khổ sở nhất là những giờ giảng về Biology (Sinh Vật) và Economics (Kinh Tế) của năm đầu. Tuấn cứ ù ù, cạc cạc. Lấy note đầy trang, nhưng không hiểu mình viết những gì. Rồi những lần thầy kể jokes, trong khi mấy thằng da trắng cười nghiêng ngã, thì Tuấn vẫn ngồi... nghiêm nghị như thầy tu vì chẳng hiểu gì cả! Vào lab, nội thuộc tên gọi của những lọ, chai...nằm la liệt trên kệ là Tuấn đã muốn lên cơn sốt. Ôi, đoạn trường ai có qua cầu mới hay. May sao, có thằng Thịnh học cùng ngành giúp đỡ, nên cuối cùng "Que sera, sera": Tuấn cũng ôm được mảnh bằng thợ điện, le lói với đời.
Ròng rã thế mà đã một năm đi làm từ khi ra trường. Ai đó đã nói "Kiếp người là kiếp lo". Quá chí lí. Mấy lâu nay Tuấn chỉ lo cóp nhặt để savings trong bank càng tiến nhanh về cực dương càng tốt. Thỉnh thoảng Tuấn mới buồn buồn bâng khuâng vì thiếu người khác phái.
Nhưng chiều nay! Trời kia, đất này làm nổi buồn kia thành nổi lo. Tuổi Tuấn cũng đã vào... Thu, 40 rồi còn gì. Tuấn săm soi trong gương, tóc đã nhiều muối hơn tiêu. Gương mặt đã đến lúc phải chích cả chục mũi Botox. Và ông thời gian dường như nghiệt ngã với Tuấn hơn với người khác. Tuy đã hết sức nương tay, Tuấn đành phải cho mình điểm âm về nhân dạng. Thôi rồi, điệu này ế phơi, ế mốc là cái chắc.
Trong hoàng hôn của chiều tà, lòng Tuấn chợt tím bầm, chua xót "Lấy ai, ai lấy, bây giờ lấy ai?"

Làng quê, Việtnam Feb 1996,

Xuân đã về!
Không chỉ là một mùa Xuân như bao mùa Xuân khác. Xuân này là Xuân đầu tiên Tuấn được hưởng ngay ở quê nhà sau 14 năm xa xứ.
Lòng Tuấn sáng nay sao vui như hội thế kia! Mà không vui sao được. Tuấn được thăm lại quê cha, đất tổ. Được quỳ xuồng ôm mẹ hiền giờ đã hơn 70. Và vui nhất, và đó là nguyên nhân chính của chuyến hồi hương này: tha hồ kén vợ.
Dào ôi! Đàn bà, con gái ở làng này đâu mà ra lắm thế. Đủ màu, đủ size, đủ kiểu! Trắng, vàng, đen, đỏ, nhớn, nhỏ, xồn xồn, cười cười, liếc liếc... Có, có hết, tất tật. Trai làng đi vào Nam kiếm ăn hay sao, mà để cho Tuấn phút chốc trở thành... Đường Minh Hoàng du Nguyệt Điện thế này. Mà vua Đường ngày xưa làm gì mà có cái mác Việt kiều! Thoạt đầu Tuấn luýnh quýnh, bủn rủn, long ngóng thế nào! Nhưng sau vài tuần dò la, Tuấn đã thành... tinh! Anh tha hồ phéc lác, bông đùa, cợt nhã với các cô, mà chẳng sợ bị thưa kiện "sexual abuse" gì ráo trọi. Mà lạ! Các bà, các cô cứ kháo lên với nhau. Bàn tay thằng đàn ông học điện có khác. Nó đụng vào mình là cứ như điện chạy. Trước tiên điện nó chạy thẳng lên đầu, rồi U-turn tỏa ra khắp tứ chi, mình mẩy. Và cuối cùng thì nó sộc thẳng đến chỗ phải đến! Chịu sao thấu, làng nước ơi!
Đã thế lúc cao hứng, Tuấn lại đệm vài chữ tiếng Anh, thì bàn dân thiên hạ đều cúi đầu... kính phục. Mà khi anh đem photocopy của bằng thợ điện made in Canada ra khoe, thì ôi thôi trong mắt dân làng, Tuấn là... the untouchable!!!
Bù lại, Tuấn tha hồ uống nước đường của các em, đủ no. Này nhé, ngọt vừa vừa thì đại loại "Trông anh vẫn trẻ như ngày nào!" "Gớm, anh học giỏi quá!"… Có em thì vỗ vai Tuấn thùm thụp "Anh trắng trẻo thư sinh như Michael Jackson!"... Ngọt quá đáng thì "Em thấy anh đẹp giai không thua gì tài tử Châu Nhuận Phát, có phần hơn ấy chứ!!!" Châu Nhuận Phát mà nghe được, thì cầm chắc chàng ta sẽ đâm đơn thưa về tội "image insult". Nhưng yên tâm, tre làng dày lắm, em ạ! Em nói, chỉ có anh nghe. Ban đầu Tuấn còn ngượng ngượng, nhưng nghe riết, anh tin ngay là thật, chẳng khác gì má thầy Tăng Sâm ngày xưa.
Sau hai tháng dầm dề, cuối cùng, Tuấn chấm được một em. Còn em nào nữa? Em mà cho Tuấn uống nước đường... ngọt nhất. Ôi vua chúa ngày xưa còn chịu mất nước, mất ngai vàng cũng vì nghe nịnh, thì ngày nay xá gì tấm thân tàn úa, bèo bọt này.
Ngày em bước vào đời mình, Tuấn đã long trọng đứng dưới trăng tròn thành khẩn "Ôi, con cảm tạ đất trời đã cho con cả Tiểu Đăng Khoa và Đại Đăng Khoa. Con mãn nguyện lắm lắm! Xin cho con và em yêu nhau đến trọn đời!"

Toronto, May 1999,

Tôi xa Toronto một dạo.
Về lại Toronto một chiều cuối Xuân, sao bỗng dưng yêu đời, yêu người quá cỡ. Thành phố đã cưu mang tôi hai mươi năm nay, từ lúc còn môi đỏ, mắt đen, giờ đã bước vào hoàng hôn đời người. Toronto như giang tay đón tôi, đứa con đi xa, giờ về thăm, với gió mát hanh hanh và nắng vàng rải đầy đường phố.
Trong tâm trạng đó, tôi rất đỗi vui mừng tình cờ gặp Tuấn và bầu đoàn thê tử của anh ở phố Tàu Spadina. Tuấn cười cả bằng mồm và bằng mắt. "Tình yêu mang mùa Xuân đến cho những con tim, dù cằn cổi nhất". Ở đây tôi chỉ xin thế chữ con tim bằng... gương mặt, thì Tuấn đích thị là một bằng chứng sống hùng hồn. Tuấn lắc mạnh vai tôi, hét thật to giữa tiếng chào hàng hai bên đường "Đây, ông ạ, bà xã tôi, mới bảo lãnh từ Việt Nam qua, còn đây, con gái đầu lòng, 3 tuổi, tên Quỳnh!" Tôi lịch sự cố hữu "Chào chị Ngọc, có nghe anh nói nhiều lần về chị qua phone. Hay quá, hôm nay được gặp. Chị và cháu qua đây quen chút nào chưa?"
Người đàn bà cười nhẹ "Vâng, cám ơn anh!" Tôi chợt bâng khuâng. Ngọc trông trẻ và dễ nhìn quá, chỉ chừng 20 ngoài. Đã thế lại là "Gái một con"! Nhìn lại Tuấn vẫn bô bô cái miệng, tôi thầm nghĩ "Chắc Tuấn chưa từng nghe câu "Bông hoa lài cắm bãi cứt trâu". Anh chàng cứ tiếp tục theo trường phái... classic về ăn mặc và tóc tai, lẫn tướng đi dáng đứng. Hay nói nôm na bộ hình, bộ dạng Tuấn vẫn y như ngày đầu tôi gặp anh ở College. Thật chán mớ đời.
Tôi tạm biệt vợ chồng Tuấn, sau khi hứa lần nữa là sẽ đến thăm tổ ấm của hai người tối hôm ấy.

Calgary Oct 1, 2003,

Thế là cuối cùng Tuấn cũng lỡ bước sang ngang như ai! Mừng cho anh, và cũng mừng cho... tôi nữa vì từ đây không phải ngồi nghe anh rên rỉ, sầu héo.
Tôi qua Calgary làm ăn mấy năm nay, thỉnh thoảng có gọi thăm Tuấn, cứ nghe anh cười hềnh hệch trên phone là tôi lại nhẹ người. Công việc ổn định, nhân khẩu cứ tiếp tục gia tăng, anh khoe giờ đã có thêm hai tí nhau: bé Thư và cu Đạt. Tuy nghe anh rôm rả thế, tôi vẫn lờ mờ có một linh tính không hay về hạnh phúc gia đình anh. Chẳng hiểu tại sao?
Cho đến hôm nay thì linh tính ấy thành sự thật! Đã 10 giờ đêm, đang mơ màng, tiếng phone đổ hồi, thức tôi dậy. Nghe tiếng Tuấn bên kia đầu dây, tôi tỉnh ngủ ngay lập tức. Anh khóc, gào, hét, ấm ức, sụt sùi, chửi thề, dọa dẩm... nói chung là đang rất bi phẫn vì sự thật rành rành: Ngọc đã bỏ nhà theo thằng kép mới. Anh nói đến líu cả lưỡi, câu nghe được, câu không. Cả gần hai tiếng, cú phone mới chịu chấm hết, sau khi tôi đã hứa bao nhiêu lần là sẽ về thăm Tuấn ngay cuối tuần này.
Cúp phone rồi, những lời Tuấn rên xiết cứ vang mãi trong đầu tôi, và tôi thật sự mất ngủ cả đêm ấy. Tôi chép lại nguyên văn những lời ấy để quý vị sầu cùng bạn tôi:
"Đau quá ông ạ, nó chê tôi hôi, chê tôi dơ! Nó nói tôi lười, hay skip đánh răng!!!"
"Nó chê áo quần tôi old-fashioned! Toàn đồ Biway, Thrifty... Mặc hoài mấy bộ cũ mèm."
"Nó chê tôi cheap, ky cóp, không dám đãi vợ con nhà hàng mỗi tuần. Không có cả chày để vắt!"
"Ông coi nó tàn nhẫn không, nó chê tôi xấu và ghê như Exorcist!!! Nó nói mỗi lần chăn gối với tôi, nó phải nhắm mắt, tưởng tượng đang ôm Châu Nhuận Phát."
"Nó chê tôi làm tình dở hơn thằng dở nhất!"
"Nó chán cảnh ở nhà nuôi con. Nó muốn enjoy tuổi thanh xuân trước khi... tắt kinh. Nó muốn đi nhảy, đi sòng bài... cho biết đời!"
"Trời cao có mắt? Tôi cày hai gióp, nó cặp thằng phải gió cả mấy năm, tôi có biết!"
"Đau nhất là nó khen thằng kép trời vật là còn trẻ tươi, đẹp giai nét Âu-Á nhập lại cũng không bằng, tiền tiêu như nước, mặc toàn Tommy Hilfiger, Calvin Klein... Dẫn nó đi vung vít thích lắm, và cái ngón ấy là sư tổ của tôi!!!"
"Mấy đứa nhỏ hả? Nó nói nó đẻ giùm tôi thôi. Còn của tôi, tôi giữ lấy mà nuôi."
Còn nhiều, nhiều lắm. Xin quý độc giả, nhất là các đấng mày râu bị vợ bỏ, cứ thoải mái thêm vào giùm...
Ông trăng nhân chứng cho cuộc tình của Tuấn ơi, "Ông giăng không biết nói" đã đành, mà Ông Giăng cũng không biết nghe. Lời cầu xin đêm nào gió thổi bay về đâu?
Lời chót đêm ấy Tuấn than với tôi "Đàn bà lắm khi nó bạc, bạc lắm ông ạ. Bạc hơn vôi!"
Sao nó cứ vang vang mãi trong tôi.

* * *
Và ngay cuối tuần ấy, Oct 5 2003, như tôi đã viết ở đầu truyện, tôi stand-by để bay về Toronto thăm cha con Tuấn. Hình ảnh hằn mãi trong tâm trí tôi đến ngày giờ này là bé Quỳnh và Thư lè cơm canh ra, chê bố Tuấn nấu dở hơn mẹ, và cu Đạt mũi rớt đầy mặt luôn mồm kêu mommy, mommy. Còn bạn tôi? Anh đã hóa đá thành hòn vọng thê.
Trong hai năm tiếp, tôi và Tuấn thay phiên nhau nuôi thằng Bell cho mập vì những cú long-distance trung bình trên dưới cả tiếng. Phần lớn tôi đóng vai bác sĩ tâm lý bất đắc dĩ, và Tuấn cứ mặc sức kêu rên. Tuấn dùng đủ loại thuốc giảm stress, mất ngủ, an thần... chẳng ăn thua gì. Có những lúc anh hóa rồ muốn tự tử, nhưng ngưng được vì còn 3 nhóc nhỏ. Anh quit job, ăn thất nghiệp rồi cứ đẽo savings ra xài. Ba nhóc nhỏ suốt ngày cứ lấm lét, thui thủi với nhau. Ai đấy đã nói "Người đàn bà là mùa Xuân của gia đình". Quá đúng! Mùa Xuân đã cuốn gói ra đi, thì Đông tàn phải ụp đến thôi.
Nhưng, ông thời gian chữa vết thương lòng hay lắm quý vị ạ!
Cường độ rên xiết, thương nhớ, vật vã của Tuấn từ từ lắng dần xuống. Anh đã đi làm trở lại, và chấp nhận cảnh gà trống nuôi con, dù gà mái còn sờ sờ ra đấy!!!
Và rồi một chiều bão tuyết Dec 2005, Tuấn phone thăm tôi. Quen anh lâu, tôi biết ngay hôm nay anh có một tâm sự. Quả là vậy, vì sau mười phút ầu ơ, ví dầu, giọng Tuấn chợt thấp hẳn xuống. Anh hay thế khi muốn nói điều gì quan trọng, dù chẳng ma nào thèm nghe lén anh. Đây nguyên văn cuộc đối thoại.
"Thịnh ơi, tôi cô đơn quá, nhìn tuyết rơi, tôi càng chán đời ông ạ”
Tôi chưa kịp phun ra những lời an ủi mà cả người nói lẫn người nghe đã thuộc nằm lòng, thì Tuấn đã rào đón tiếp:
"Ông coi, ăn mì gói riết, cholesterol và áp huyết của tôi giờ cao lắm (???). Ba nhóc nhỏ đi khám bệnh bị bác sĩ chê thiếu dinh duỡng!!!"
Và anh thở dài sườn sượt:
"Ông coi, đi làm đã cực như chó, về còn lo cho bọn nhỏ, tôi giờ như con ma dương thế."
Xuýt chút thì tôi đã phì cười. Đến giờ này anh mới biết... chân lý ấy à.
Và rồi Tuấn huỵch toẹt luôn:
"Đã thế đêm về thiếu món đàn bà, tôi chịu hết nổi rồi ông ạ! Nó làm sao ấy!...." "Làm sao ấy" thì chỉ có cánh đàn ông chúng tôi biết! Xin quý nữ độc giả cho tôi cắt bớt những lời toạc móng heo của ông bạn vàng.
Đến đây thì tôi đã biết tỏng tong tong Tuấn muốn gì. Nhưng chuyến này tôi cứ lờ ngang:
"Tôi cũng độc thân ông ạ, đã chết thằng nào. Niệm Phật, niệm Chúa là diệt dục được ngay!"
Tuấn rên như đàn bà đẻ:
"Ông ơi, tôi thử rồi. Chẳng áp phê gì ráo. Nói thật ông, mồm tôi niệm, mà con lợn lòng của tôi cứ động đậy như thuyền trong giông bão, thì làm chó gì được!"
Và như sợ bị tôi tẩy não, Tuấn vội vã, hạ giọng thêm một Octave nữa:
"Tôi đã quyết rồi. Tôi sẽ về Việtnam cưới vợ lần nữa. Nhất cử lưỡng tiện. Có người lo cho bọn nhỏ và tôi."
Hot quá, hot quá. Tôi phải kiềm Tuấn bớt:
"Rồi bà sau như con Ngọc nữa, thì lúa ông ơi. Khổ cả ông lẫn bọn nhỏ."
Tuấn cười hềnh hệch, lâu lắm rồi mới nghe lại được:
"Thịnh ơi, "Ai nên khôn mà chẳng dại một đôi lần"... "
Tôi biết Tuấn đã quyết thì sẽ làm. Có cản cũng thừa. Tôi chỉ còn nước đóng vai Gia Cát Lượng khuyên anh dăm điều. Dăm điều gì? Xin quý vị từ từ chút nhá, đọc tiếp sẽ rõ.

Toronto yêu thương, November 10, 2007,
Chiều nay, một ngày cuối Thu.
Tôi về lại Toronto sau bốn năm xa cách.
Thành phố yêu dấu của tôi vẫn còn đây, óng ã, mượt mà và quá đỗi nên thơ. Thu về khoác cho nàng một dáng dấp e lệ và yêu kiều. Tôi chạy xe qua những phố vắng gần High Park, nghe nhạc tình Việt nam, ngẩng nhìn những hàng cây cao vút, thấy lá vàng chao đảo bay trong gió, thấy trời xanh, mây trắng, hít thở cả không gian ngòn ngọt, tinh khiết... để cảm tạ Đất Trời và Cha Mẹ đã tái sinh cho tôi một kiếp người.
Cuối cùng, tôi ngưng xe trước nhà Tuấn. Căn nhà be bé hai tầng anh mới tậu, khu bình dân. Tôi về Toronto chuyến này phần lớn là vì lời khẩn khoản của Tuấn: "Ông ráng về chơi, nhân dịp đầy năm bé Thi, sẵn dịp gặp bà xã tôi và để biết luôn chỗ ở mới của tôi. Tôi nhớ ông lắm! Bốn năm rồi còn gì?"
Trước nhà dăm bảy xe đậu, loáng thoáng tiếng cười nói, chén muỗng loảng xoảng trong nhà vọng ra. Tôi nhấn chuông, trong nhấp nháy Tuấn đã hiện ngay trước cửa. Anh ôm xiết tôi, vỗ vai tôi, đấm mạnh vào lưng tôi... vừa mừng gặp tôi,vừa thể hiện nội tâm hạnh phúc tràn trề. Triết nhân đã phán "Con tim kỳ diệu!" Tôi xin diễn nôm thế này "Đừng sầu em ơi! Thất tình? Sau một thời gian, lấy giẻ lau, con tim lại sạch như mới, và em cứ yêu tiếp. Trăm lần, ngàn lần cũng được, em ạ! Đấy mới đúng là... recycle chính hiệu." Cứ như là thánh nói, khi tôi nhìn Tuấn cười tới cả mang tai ngay lúc này.
Tuấn quay vào trong, la lớn:
"Bích ơi, bồng con ra anh nhờ tí!"
Người trong mộng của Tuấn đây à? Bích hiện ra, tay ôm bé Thi. Quá trẻ, quá đẹp và quá sắc sảo từ đầu mày, khóe mắt và ăn diện rất mốt. Thế là bốn điều 'Tiêu chuẩn lựa vợ' tôi đã ân cần dặn đi, dặn lại Tuấn hôm ấy đã theo gió bay đi. Tôi kêu thầm "Tuấn ơi, ông nói đúng "Ai nên khôn mà chẳng dại MỘT ĐÔI (=HAI) lần"!!! Bé Thi thật xinh, hai má nung núc, và cổ đầy dây chuyền mừng đầy tuổi.
Sau vài câu xã giao giữa tôi và Bích, Tuấn luôi tuột tôi vào trong. Gian nhà nhỏ chật ních những người và vật. Vài người quay lại chào tôi, rồi tiếp tục đấu láo, đớp hích. Tôi chẳng quen ai trong đám này, họ dường như thân với Bích hơn với Tuấn. Tuấn ấn vào tay tôi một dĩa đồ ăn ngập vung và chai nước juice, hối hả "Thoải mái nhé! Mình tâm sự sau" Anh dợm quay lưng chạy khi nghe tiếng Bích gọi từ bếp. Tôi chỉ kịp níu anh, hỏi một điều mà tôi cứ canh cánh mấy lâu nay "Thế 3 tí nhau đâu?" Tuấn hấp tấp, giơ ngón tay lên trời "Chơi trên lầu ấy!"
Tôi lựa lúc không ai để ý, theo cầu thang lên tầng hai. Ván dưới chân kêu ọp ẹp, tầng hai mờ mờ tối trong hoàng hôn. Theo tiếng thì thầm tôi mở một cửa phòng, thấy cả ba chị em ở đây. Căn phòng lạnh lẽo, bé tí, kê được hai giường đơn là hết đất. Ba chị em ngồi ôm nhau ở một góc giường. Nghe tiếng cửa cả ba cái đầu cùng ngẩng lên một lúc. Ánh nắng chiều hắt một vẻ vàng vọt và ảm đạm lên cả 3 khuôn mặt. Trông đứa nào cũng buồn, gầy và xanh. Xem ra còn tệ hơn cách đây bốn năm về trước.
Tôi lên tiếng, cố làm vui "Chào 3 đứa! Sao? Có đứa nào nhớ ra chú Thịnh không?"
Cả ba cái đầu lắc nhẹ. Ba cặp mắt nem nép, rụt rè nhìn tôi. Vẻ mặt ngỡ ngàng, dò hỏi.
Tôi tiến lại, ngồi xuống trên giường con đối diện, ráng vui tí nữa "Không nhớ ra à? Chú là bạn thân của bố Tuấn, hay phone về bố Tuấn luôn." Nói vừa xong, tôi thấy mình vô duyên quá đỗi. Làm sao chúng biết tôi là tôi trên phone!
Tôi nói tiếp để khỏa lấp, tay chỉ từng đứa "Này là Quỳnh, Thư và Đạt đúng không?"
Cả ba cái đầu gật nhẹ. Vẫn im lặng.
Tôi đưa tay trước mặt cu Đạt "Cho chú bế cái, xem mày nặng nhẹ, chó con nhé” Đạt không nhúc nhích, không nói.
Cặp mắt cả ba cứ thỉnh thoảng liếc về dĩa đồ ăn trên tay tôi. Tôi như ngớ ra "Ba đứa ăn gì chưa? Đói bụng phải không?"
Lại gật. Nhưng cặp mắt cả ba đã có nét long lanh.
Tôi xúc cảm, bỏ ngay dĩa đồ ăn trước mặt ba chị em "Ăn đi! Ăn đi! Hết chú lấy thêm." Đạt chỉ chờ có thế là bốc lấy, bốc để. Quỳnh và Thư thì nhỏ nhẹ hơn. Trong nhấp nháy dĩa đồ ăn và chai juice sạch bách. Nhìn các cháu ăn, tôi nghe hồn hụt hẩng. Tôi thắc mắc "Thế mấy chị em ăn từ lúc nào. Nếu đói, sao không xuống nhà lấy?"
Quỳnh rụt rè "Dạ, ăn từ sáng. Mẹ Bích cấm không cho xuống nhà quấy rầy người lớn."
"Thế còn bố Tuấn đâu?"
"Dạ, sáng giờ tụi con chưa thấy bố!"
Phải rồi, Tuấn còn phải lo chạy việc vặt cho Bích!
Thấy vẻ mặt buồn buồn của cả ba, tôi như sực nhớ ra, móc từ shopping bag "À, quà các cháu đây!"
Và lần đầu tiên tôi thấy cả ba cười sung sướng. Đạt hét tướng với game DS, còn Quỳnh và Thư cứ mân mê mãi cái iPod của mình. Các cháu ơi, các cháu cười mà có biết tim chú đang từ từ tím thẫm không?
Cu Đạt cuối cùng đã chịu ngồi vào lòng tôi. Tôi sờ bàn tay gầy guộc của thằng bé, làn da nham nháp khô, và nghe mùi tóc hôi dầu len vào mũi.
Chiều dài lê thê, tôi cứ thẩn tha hỏi và ba nhóc tì cứ thẩn tha trả lời. Thì đây: bố Tuấn làm ngày hai ca, mẹ Bích lo coi em Thi, bận trả lời phone và đi chợ, nấu ăn. Quỳnh và Thư chỉ phải lo chùi nhà, giặt laundry, rửa chén. Quỳnh lo thêm ăn sáng, tắm và ôn bài cho hai em. Mẹ Bích chưa đánh em bao giờ, chỉ giựt tóc, tác tai và xỉ vả thôi. Bố Tuấn có thấy cũng bỏ đi, không nói gì cả. Đồ chơi? Mẹ Bích nói phí tiền vô ích, ưu tiên cho Út Thi thôi. Ba chị em ngủ với nhau. Hai em có bệnh thì Quỳnh phải thức khuya coi chừng chốc chốc. Nếu các em có trở bệnh nặng thì qua phòng gọi bố Tuấn...
Bé Thư áng chừng đã quen, đứng lại gần, nhờ tôi chỉ cách xài iPod. Tôi thoáng thấy mấy vết mờ trên cánh tay trái như vết xâm.
Tôi ngạc nhiên "Vết gì đây cháu?"
Con bé lấm lét nhìn qua chị, nói thật nhỏ "Con để em Thi té, mẹ Bích cấu con"
Quỳnh thêm vào "Hôm ấy Thư nó khóc luôn mồm kêu đau, vì mẹ Bích có móng tay dài, máu ra nhiều là nhiều."
Tôi thẩn thờ ngắm tay con bé. Từ cổ chí kim, đã có ai từng nghe hay thấy được những vết xâm bất hạnh trên da trẻ thơ mà không cần phải dùng kim và màu? Còn bao nhiêu vết xâm nữa trong tim con?
Căn phòng càng về đêm càng lạnh. Nhìn bộ cánh mong manh của ba đứa, tôi giục giã "Quỳnh lấy thêm áo cho em mặc đi con."
Dùng dằng mãi con bé mới chịu bước xuống giường, đi về closet. Trong giây lát ấy, tôi bỗng choáng váng: máu đỏ loang một bãi trên giường và chạy dài theo ống quần trắng của Quỳnh. Chưa kịp hoàn hồn thì Quỳnh đã ôm tôi khóc rấm rức "Chú ơi, cho con đi bệnh viện với, không biết sao bụng con cứ chảy máu cả chiều nay?"
Tôi cay đắng, chua xót, nhủ thầm, Quỳnh ơi, con 11 tuổi rồi, vào tuổi dậy thì hành kinh lần đầu, con không biết sao con. Ai đây để giải thích, an ủi con? Ai đây dạy con xài băng vệ sinh? Ai đây để chùi những giọt nước mắt lo sợ kia?
Tôi muốn thét lên "Tuấn ơi, Ngọc ơi, Bích ơi.... Hạnh phúc trong gia đình là một ân sủng cho tuổi thơ. Chia lìa, đổ nát... là bất hạnh lớn nhất cho các em". "Tuấn ơi, Ngọc ơi, Bích ơi... xin hãy đọc những dòng chữ này."
Tuấn ơi, Ngọc ơi, Bích ơi... chúng ta là nạn nhân của cuộc đời éo le, cay đắng, ngã nghiệt, hay chúng ta đang gây ra những éo le, cay đắng, ngã nghiệt cho cuộc đời này?
Đêm 30 Âm lịch trời tối xẩm, mịt mù. Hai bên đường không đèn. Gió đâu bỗng nổi vần vũ như giông bão trong lòng tôi. Tôi lái xe mà chẳng biết về đâu.
Thằng đàn ông 50 tuổi đời chưa từng khóc, mà sao đêm nay nghe mắt nhạt nhòa, cay xè.
Nhà thơ Phùng Quán ơi "Tuổi thơ dữ dội" đâu chỉ có trên quê hương Việt Nam?


- Dương Hằng Châu


:36_21_3:

iammeg
02-25-2009, 12:24 PM
Số mạng con mịe jì, bất tài vô tướng cộng thêm ngu đần nữa thì ráng mà chịu.
:19: