viewtronic
02-19-2008, 12:13 PM
Cảm nhận
Viết thay cho Yến, kính dâng anh linh Mẹ Nâu
'Công Cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.'
Bài học đầu đời từ những năm còn ngồi dưới mái trường tiểu học đã giúp tôi hiểu phần nào sự cực nhọc vất vả của bậc làm cha mẹ khi nuôi nấng một đứa con từ lúc hoài thai cho đến ngày trưởng thành như thế nào. Nhưng không biết có phải vì bản tính bướng bỉnh, ương ngạnh, hay tại chưa thấu hết tình yêu, sự hy sinh của cha mẹ dành cho con nên ít khi tôi làm đúng những gì ba mẹ yêu cầu. Thậm chí, đôi lúc tôi còn dửng dưng trước sự nóng giận, la rầy của Cha hay ánh mắt trĩu buồn của Mẹ.
Ngày Mẹ mất, chít lên đầu vành khăn tang trắng, tôi mới biết ngậm ngùi, biết khóc cho nỗi bất hạnh vừa gieo xuống đời mình. Tôi đứng lặng bên linh cữu mẹ. Những giọt nến lung linh không đủ làm ấm lại tâm hồn tôi và không gian lạnh giá của khu nhà quàn im vắng. Tôi vuốt ve lần cuối khuôn mặt hiền từ, đôi bàn tay gầy guộc và thân thể của Mẹ, thì thầm:
“Mẹ ơi ! Còn đâu những tháng ngày dấu yêu. Còn đâu khoảng thời gian tuyệt vời được sống trong vòng tay của Mẹ. Con quá dại khờ, không biết trân quý những gì đã có. Nay xa Mẹ rồi, niềm đau này biết thưở nào nguôi?”
Sau khi chôn cất Mẹ xong, tôi như người không hồn. Mỗi ngày, vừa tan sở, tôi lái xe thật nhanh đến nghĩa trang thăm mộ Mẹ. Mẹ đã yên nghỉ nơi này, làm bạn láng giềng với những người xa lạ và bắt đầu những ngày mới ở một thế giới khác. Không biết Mẹ còn nhớ đến tôi không, còn buồn vì sự ngỗ nghịch của tôi không? Riêng tôi, tôi nhớ Mẹ vô vàn. Tôi cầu nguyện cho linh hồn Mẹ được an vui nơi chốn vĩnh hằng.
Mỗi sáng đi làm, tôi nhớ từng câu dặn dò của Mẹ. Nào là: “ Nhớ lái xe cẩn thận, nào là tránh đụng chạm với bạn đồng nghiệp, rồi . . . nhớ thu xếp ăn cơm đúng giờ…”
Vậy mà khi mẹ còn sống, tôi nỡ nhẫn tâm thờ ơ, đôi lúc khó chịu trước sự lo lắng tỉ mỉ ấy của mẹ. Tôi bực mình, cho là mẹ “lắm điều.”
Ngày tôi báo tin với Mẹ tôi sẽ nghỉ học, đi làm, để chuẩn bị đám cưới, Mẹ nhìn tôi ngỡ ngàng. Như thế là bởi vì tôi chưa bao giờ cho mẹ biết tôi đang có tình yêu. Sau ít phút lặng yên, Mẹ nhìn tôi lo lắng hỏi :
- “ Con suy nghĩ kỹ chưa? Việc lập gia đình, mẹ không cản. Nhưng đừng bỏ học, con à! Mai sau bận bịu con cái rồi tuổi lớn, con có muốn đi học lại cũng khó.”
Lẽ ra lúc đó, tôi nên lựa lời thiệt hơn giải thích cho mẹ hiểu là tôi yêu Tân quá, tôi sợ thời gian chờ đợi sẽ làm anh nản lòng và mất anh nên tôi bất chấp tất cả. Nếu không bỏ học, đi làm toàn thời gian, làm sao chúng tôi đủ sống? Tân không phải là mẫu người đàn ông để tôi nương tựa về vật chất. Tôi cần anh vì anh có nhiều sở thích giống tôi, dám bỏ mặc gia đình theo tôi nên khi nghe mẹ hỏi, lòng tôi bỗng quay quắt thêm nên tôi lớn tiếng :
- “ Mẹ biết gì, chuyện của con để con lo. Mẹ làm ơn đừng ý kiến đi. Ở Mỹ rồi, không còn ở Việt Nam nữa đâu. Chuyện hôn nhân do con cái quyết định.”
Mẹ quay đi, bước thật khẽ vào phòng. Tôi biết mẹ đang khóc.
***
Một năm sau, hôn nhân đổ vỡ. Tôi ôm gói trở về bên mẹ. Nhìn thấy tôi tiều tụy, bụng mang dạ chửa, gần ngày sanh, Mẹ nghẹn ngào :
- “Thôi, ở với mẹ. Sanh xong, đi học lại. Cháu để mẹ lo.”
Tôi ôm chầm me,ï khóc nức nở. Cứ tưởng sau lần hụt chân, lỡ bước này, tôi học được nhiều kinh nghiệm sống và quãng thời gian xa gia đình vừa qua đã giúp tôi trưởng thành hơn, biết yêu mẹ nhiều hơn. Không ngờ, đâu vẫn đóng đấy, tôi vẫn là tôi, không một chút đổi thay. Thất tình, tôi như người mộng du, tỉnh thức vật vờ, sống buông thả, không cần nghĩ đến ngày mai. Sanh xong, tôi giao con cho mẹ cả ngày lẫn đêm. Ban ngày tôi đi làm, ban đêm đi nhậu, khiêu vũ. Nhiều bữa về đến nhà gần sáng, thấy mẹ ngồi ôm cháu ngủ gà ngủ gật trên ghế sofa, tôi đứng lại, nhìn khuôn mặt mẹ đầy những vết nhăn trũng sâu mà thoáng chút chạnh lòng. Nhưng tôi không biết làm sao hơn, như người chết đuối giữa giòng. Phải chi tôi đừng yêu Tân quá vội, đừng đặt hết tin tưởng vào người đàn ông này thì tôi đâu có khổ như ngày hôm nay. Tôi muốn làm lại tất cả nhưng bắt đầu từ đâu? Lương của tôi bây giờ chỉ đủ trả tiền lời cho credit cards và đổ xăng. Mẹ như đoán được sự thiếu thốn đó nên chẳng những cho tôi ăn không, ở không, chăm sóc con cho tôi mà mỗi tháng, mẹ còn dúi hết cho tôi số tiền trợ cấp người già của mẹ.
Khi con tôi chập chững biết đi, biết gọi hai tiếng“bà ơi” thì cũng là lúc bác sĩ khám phá ra thời gian mẹ ở bên tôi không còn lâu nữa. Bà bị ung thư phổi thời kỳ cuối. Hèn chi thời gian gần đây, sức khỏe của bà sút giảm rõ rệt, đôi vai trở nên khẳng khiu sau lần áo rộng. Những lần thấy mẹ ho húng hắng, tôi có hỏi, mẹ chỉ trả lời : “Chắc tại khô cổ. Đểû mẹ uống nước.” Tôi thật vô tình, chẳng để tâm về sự thay đổi của mẹ. Trái lại, có ngày đi làm về, thấy bếp núc lạnh tanh hay thỉnh thoảng nghe mẹ dặn phải về sớm chăm con, đừng rề rà cùng đám bạn, tôi lại cảm thấy giận giận, như thể mẹ không thương tôi nhiều, không cho tôi tự do. Tôi cứ sống cho riêng tôi, cứ tiếp tục những cuộc vui vô bổ.
Và cái ngu nhất màø tôi không dè là mẹ có thể ra đi thật bất ngờ. Buổi chiều, khi tôi đến thăm, mẹ còn nói với tôi :
- “ Mẹ nhớ con bé quá! Con đưa cháu vô cho mẹ gặp được không?”
Tôi hững hờ từ chối:
- “Thôi, mẹ nghỉ đi. Bệnh hoạn đầy mà cho cháu vô làm gì?”
Nghe câu trả lời, mẹ không nói gì thêm, chỉ xoay người, quay mặt vào trong vách.
Một lần nữa, tôi biết mẹ đang khóc.
Hai hôm sau, đúng vào sáng Chủ Nhật, giữa lúc tôi còn ráng ngủ nán thêm chút nữa thì điện thoại reo vang. Bệnh viện báo tin: mẹ tôi đã mất cách đây 10 phút. Chao ơi, sao lại có thể nhanh như thế chứ?
Đám tang bà thật buồn vì tôi không có nhiều tiền để tổ chức tươm tất . Chạy ngược, chạy xuôi, cuối cùng chỉ lo nổi chi phí cho một cỗ áo quan bằng gỗ tạp và trang trải các dịch vụ tối thiểu của nhà quàn.
Cánh cổng nghĩa trang đã chia cắt vĩnh viễn cuộc đời giữa hai chúng tôi. Khi nhận chân ra được tình yêu, sự hy sinh cao cả của mẹ, biết yêu và thèm được ôm mẹ trong tay thì tôi đã không còn người bên cạnh. Nỗi ân hận dày vò tôi mỗi ngày theo từng tiếng con thơ hỏi : Mẹ ơi ! Bà đi đâu sao lâu quá không về ?”
Hồng Nga
:36_33_6:
Viết thay cho Yến, kính dâng anh linh Mẹ Nâu
'Công Cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra.'
Bài học đầu đời từ những năm còn ngồi dưới mái trường tiểu học đã giúp tôi hiểu phần nào sự cực nhọc vất vả của bậc làm cha mẹ khi nuôi nấng một đứa con từ lúc hoài thai cho đến ngày trưởng thành như thế nào. Nhưng không biết có phải vì bản tính bướng bỉnh, ương ngạnh, hay tại chưa thấu hết tình yêu, sự hy sinh của cha mẹ dành cho con nên ít khi tôi làm đúng những gì ba mẹ yêu cầu. Thậm chí, đôi lúc tôi còn dửng dưng trước sự nóng giận, la rầy của Cha hay ánh mắt trĩu buồn của Mẹ.
Ngày Mẹ mất, chít lên đầu vành khăn tang trắng, tôi mới biết ngậm ngùi, biết khóc cho nỗi bất hạnh vừa gieo xuống đời mình. Tôi đứng lặng bên linh cữu mẹ. Những giọt nến lung linh không đủ làm ấm lại tâm hồn tôi và không gian lạnh giá của khu nhà quàn im vắng. Tôi vuốt ve lần cuối khuôn mặt hiền từ, đôi bàn tay gầy guộc và thân thể của Mẹ, thì thầm:
“Mẹ ơi ! Còn đâu những tháng ngày dấu yêu. Còn đâu khoảng thời gian tuyệt vời được sống trong vòng tay của Mẹ. Con quá dại khờ, không biết trân quý những gì đã có. Nay xa Mẹ rồi, niềm đau này biết thưở nào nguôi?”
Sau khi chôn cất Mẹ xong, tôi như người không hồn. Mỗi ngày, vừa tan sở, tôi lái xe thật nhanh đến nghĩa trang thăm mộ Mẹ. Mẹ đã yên nghỉ nơi này, làm bạn láng giềng với những người xa lạ và bắt đầu những ngày mới ở một thế giới khác. Không biết Mẹ còn nhớ đến tôi không, còn buồn vì sự ngỗ nghịch của tôi không? Riêng tôi, tôi nhớ Mẹ vô vàn. Tôi cầu nguyện cho linh hồn Mẹ được an vui nơi chốn vĩnh hằng.
Mỗi sáng đi làm, tôi nhớ từng câu dặn dò của Mẹ. Nào là: “ Nhớ lái xe cẩn thận, nào là tránh đụng chạm với bạn đồng nghiệp, rồi . . . nhớ thu xếp ăn cơm đúng giờ…”
Vậy mà khi mẹ còn sống, tôi nỡ nhẫn tâm thờ ơ, đôi lúc khó chịu trước sự lo lắng tỉ mỉ ấy của mẹ. Tôi bực mình, cho là mẹ “lắm điều.”
Ngày tôi báo tin với Mẹ tôi sẽ nghỉ học, đi làm, để chuẩn bị đám cưới, Mẹ nhìn tôi ngỡ ngàng. Như thế là bởi vì tôi chưa bao giờ cho mẹ biết tôi đang có tình yêu. Sau ít phút lặng yên, Mẹ nhìn tôi lo lắng hỏi :
- “ Con suy nghĩ kỹ chưa? Việc lập gia đình, mẹ không cản. Nhưng đừng bỏ học, con à! Mai sau bận bịu con cái rồi tuổi lớn, con có muốn đi học lại cũng khó.”
Lẽ ra lúc đó, tôi nên lựa lời thiệt hơn giải thích cho mẹ hiểu là tôi yêu Tân quá, tôi sợ thời gian chờ đợi sẽ làm anh nản lòng và mất anh nên tôi bất chấp tất cả. Nếu không bỏ học, đi làm toàn thời gian, làm sao chúng tôi đủ sống? Tân không phải là mẫu người đàn ông để tôi nương tựa về vật chất. Tôi cần anh vì anh có nhiều sở thích giống tôi, dám bỏ mặc gia đình theo tôi nên khi nghe mẹ hỏi, lòng tôi bỗng quay quắt thêm nên tôi lớn tiếng :
- “ Mẹ biết gì, chuyện của con để con lo. Mẹ làm ơn đừng ý kiến đi. Ở Mỹ rồi, không còn ở Việt Nam nữa đâu. Chuyện hôn nhân do con cái quyết định.”
Mẹ quay đi, bước thật khẽ vào phòng. Tôi biết mẹ đang khóc.
***
Một năm sau, hôn nhân đổ vỡ. Tôi ôm gói trở về bên mẹ. Nhìn thấy tôi tiều tụy, bụng mang dạ chửa, gần ngày sanh, Mẹ nghẹn ngào :
- “Thôi, ở với mẹ. Sanh xong, đi học lại. Cháu để mẹ lo.”
Tôi ôm chầm me,ï khóc nức nở. Cứ tưởng sau lần hụt chân, lỡ bước này, tôi học được nhiều kinh nghiệm sống và quãng thời gian xa gia đình vừa qua đã giúp tôi trưởng thành hơn, biết yêu mẹ nhiều hơn. Không ngờ, đâu vẫn đóng đấy, tôi vẫn là tôi, không một chút đổi thay. Thất tình, tôi như người mộng du, tỉnh thức vật vờ, sống buông thả, không cần nghĩ đến ngày mai. Sanh xong, tôi giao con cho mẹ cả ngày lẫn đêm. Ban ngày tôi đi làm, ban đêm đi nhậu, khiêu vũ. Nhiều bữa về đến nhà gần sáng, thấy mẹ ngồi ôm cháu ngủ gà ngủ gật trên ghế sofa, tôi đứng lại, nhìn khuôn mặt mẹ đầy những vết nhăn trũng sâu mà thoáng chút chạnh lòng. Nhưng tôi không biết làm sao hơn, như người chết đuối giữa giòng. Phải chi tôi đừng yêu Tân quá vội, đừng đặt hết tin tưởng vào người đàn ông này thì tôi đâu có khổ như ngày hôm nay. Tôi muốn làm lại tất cả nhưng bắt đầu từ đâu? Lương của tôi bây giờ chỉ đủ trả tiền lời cho credit cards và đổ xăng. Mẹ như đoán được sự thiếu thốn đó nên chẳng những cho tôi ăn không, ở không, chăm sóc con cho tôi mà mỗi tháng, mẹ còn dúi hết cho tôi số tiền trợ cấp người già của mẹ.
Khi con tôi chập chững biết đi, biết gọi hai tiếng“bà ơi” thì cũng là lúc bác sĩ khám phá ra thời gian mẹ ở bên tôi không còn lâu nữa. Bà bị ung thư phổi thời kỳ cuối. Hèn chi thời gian gần đây, sức khỏe của bà sút giảm rõ rệt, đôi vai trở nên khẳng khiu sau lần áo rộng. Những lần thấy mẹ ho húng hắng, tôi có hỏi, mẹ chỉ trả lời : “Chắc tại khô cổ. Đểû mẹ uống nước.” Tôi thật vô tình, chẳng để tâm về sự thay đổi của mẹ. Trái lại, có ngày đi làm về, thấy bếp núc lạnh tanh hay thỉnh thoảng nghe mẹ dặn phải về sớm chăm con, đừng rề rà cùng đám bạn, tôi lại cảm thấy giận giận, như thể mẹ không thương tôi nhiều, không cho tôi tự do. Tôi cứ sống cho riêng tôi, cứ tiếp tục những cuộc vui vô bổ.
Và cái ngu nhất màø tôi không dè là mẹ có thể ra đi thật bất ngờ. Buổi chiều, khi tôi đến thăm, mẹ còn nói với tôi :
- “ Mẹ nhớ con bé quá! Con đưa cháu vô cho mẹ gặp được không?”
Tôi hững hờ từ chối:
- “Thôi, mẹ nghỉ đi. Bệnh hoạn đầy mà cho cháu vô làm gì?”
Nghe câu trả lời, mẹ không nói gì thêm, chỉ xoay người, quay mặt vào trong vách.
Một lần nữa, tôi biết mẹ đang khóc.
Hai hôm sau, đúng vào sáng Chủ Nhật, giữa lúc tôi còn ráng ngủ nán thêm chút nữa thì điện thoại reo vang. Bệnh viện báo tin: mẹ tôi đã mất cách đây 10 phút. Chao ơi, sao lại có thể nhanh như thế chứ?
Đám tang bà thật buồn vì tôi không có nhiều tiền để tổ chức tươm tất . Chạy ngược, chạy xuôi, cuối cùng chỉ lo nổi chi phí cho một cỗ áo quan bằng gỗ tạp và trang trải các dịch vụ tối thiểu của nhà quàn.
Cánh cổng nghĩa trang đã chia cắt vĩnh viễn cuộc đời giữa hai chúng tôi. Khi nhận chân ra được tình yêu, sự hy sinh cao cả của mẹ, biết yêu và thèm được ôm mẹ trong tay thì tôi đã không còn người bên cạnh. Nỗi ân hận dày vò tôi mỗi ngày theo từng tiếng con thơ hỏi : Mẹ ơi ! Bà đi đâu sao lâu quá không về ?”
Hồng Nga
:36_33_6: