vinamaster
10-17-2007, 05:26 PM
Đi dưới con đường ngập sắc tím bằng lăng của xứ Huế, kỷ niệm về “con đường bằng lăng tím” như chợt ùa về trong kí ức của em; con đường ấy đã lưu giữ một tình yêu cũng tím thủy chung như sắc hoa ấy – tình yêu thời áo trắng…
Ngày đó hai đứa mình học cùng một lớp, cùng đi học trên con đường với những cây bằng lăng xanh mướt và tím hiền khi hè về. Cái tuổi mới lớn bồng bột và thích “chứng minh” nên dù là “hàng xóm” nhưng lúc nào anh cũng tìm cách để bắt nạt em: lúc thì thu dép, lúc lại giấu đi cuốn vở em vừa mới mua, có lúc còn dùng cả nắm đấm để lên mặt “ta là con trai”.
Những lúc ấy, dù rất tức giận nhưng em chỉ im lặng nhìn anh (thực sự là muốn khóc đó), rồi quay đi giả vờ như không để ý. Có lẽ chính vì sự im lặng của em khiến anh “thích thú” hơn nên chẳng ngày nào lên lớp mà anh không trêu em.
Và cũng không hiểu sao thầy giáo chủ nhiệm lại xếp cho anh và em ngồi cùng một bàn, anh bảo: “Đây là cơ hội ngàn năm có một” và anh đã tận dụng nó bằng những trò nghịch ngợm với tuyên bố hùng hồn là sẽ làm em phải “ngoa ngoắt” thêm một chút.
Sao lúc đó em thấy mình ghét anh kinh khủng, ghét cái kiểu “chứng tỏ” của anh, ghét cách anh ngồi gác chân lên ghế, ghét cách ăn mặc hơi bụi bụi của anh… (sao em chú ý nhiều thế không biết).
Một lần vì có việc của lớp nên em về muộn, đang đi bất chợt em nhìn thấy anh đang đứng dưới bóng cây bằng lăng, ánh mắt ngước nhìn lên cao dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Lúc đó em thấy rất ngạc nhiên vì một người “náo động” như anh mà cũng biết thả hồn mơ mộng thì đúng là một chuyện lạ.
Thấy em đi đến anh hỏi em sao về muộn vậy, em tò mò hỏi lại “Vì sao Phong lại đứng một mình ở đây?” thì anh nói là “Phong chờ hoa bằng lăng nở, bằng lăng nở sẽ làm tím cả một góc trời đó”.
Em hay nhìn lén anh, em chợt nhận ra anh có nụ cười rất dễ thương; em hay tìm cớ để nói chuyện với anh hơn làm anh tưởng bở là nhờ những trò nghịch ngợm của anh nên em đã nói nhiều hơn. Em hay mỉm cười khi nghĩ đến anh, thấy vui vui khi mà mỗi lần lên lớp đã thấy anh đang cười đùa cùng bạn bè, em thích tìm anh giữa đám đông rồi nhìn chằm chằm vào cái dáng quen thuộc ấy từ nơi xa.
Em nhận ra rằng mình đã lớn, đã biết thích một người. Biết là thế nhưng suốt cả hai năm học cuối cấp em vẫn giấu điều đó cho riêng mình, vẫn im lặng khi anh trêu trọc, vẫn nhìn lén anh rồi cười một mình.
Em có thói quen viết những bí mật của mình vào mảnh giấy nhỏ, và bí mật tình cảm đầu đời em đã gửi vào một mảnh giấy hình trái tim, khi viết xong em bất cẩn gấp nó vào cuốn sách đại số rồi quên bẵng đi. Em không ngờ rằng anh đã nhặt được nó.
Rồi những bề bộn của các kì thi cận kề khiến em không còn thời gian để mà mơ mộng, em, anh và mọi người trong lớp bước vào những ngày học căng thẳng để chuẩn bị cho thi cử.
Chúng mình vẫn cùng nhau đi về trên con đường nở đầy bằng lăng, cùng nói về những ước mơ của mình. Anh không còn trêu chọc em như trước nữa vì “đã là người lớn rồi”, còn em vẫn im lặng đi bên anh như một người bạn. Em cứ nghĩ vậy là tình cảm đầu đời của mình sẽ xếp thành kỷ niệm đẹp, kỷ niệm của một thời áo trắng. Vậy mà…
Em nhớ hôm đó là ngày thi cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp, vừa bước ra khỏi phòng thi đã thấy anh đứng chờ ở trước cửa. Anh hỏi nhỏ: “Linh có làm được bài không?”, em đáp lại: “Ừ, Linh làm cũng tàm tạm thôi. Thế còn Phong?”. “Mình cũng vậy, giờ Linh có rảnh không, đi lại đây với mình một chút nhé!”. “Đi đâu vậy? Linh…”.
Chưa nói hết câu, anh đã nắm lấy tay em rồi kéo em chạy trước ánh mắt ngạc nhiên của bạn bè. Chúng mình chạy rất lâu, đến khi dừng lại em thấy hai đứa đã đứng dưới con đường nở đầy bằng lăng. Bằng lăng tím đầu hè thật đẹp.
Thấy anh cứ đứng nhìn em, em liền vội quay đi tránh ánh mắt đó rồi hỏi:
- Có chuyện gì mà Phong kéo Linh ra đây vậy?
- Phong muốn hỏi Linh một chuyện, Linh quay sang đây đi.
- Thì Phong cứ hỏi đi, Linh nghe mà.
- Không, phải quay sang đây cơ. Nhanh lên!
Em đành làm liều quay sang thì thấy anh đưa ra một mảnh giấy “quen quen” hình trái tim được xếp cẩn thận có dòng chữ “Linh mến Phong rất nhiều”. Em lúng túng không biết nói sao thì anh nói: “Phong nhặt được nó lâu rồi nhưng mà không dám hỏi, nhưng giờ…”.
Anh để lửng câu nói nhìn em.
- Phong có cười Linh không?
- Không đâu, sao lại cười chứ?
- Thế Phong có tin điều đó không?
- Phong tin chứ, vì tin nên giờ Phong mới hỏi Linh mà.
- Vậy…
Anh ra hiệu cho em im lặng, nắm lấy tay em siết nhẹ rồi nói:
- Hứa nhé, phải đỗ đại học đã nha, lúc đó… Linh thấy bằng lăng đầu hè nở đẹp không? Phong đã chờ rất lâu rồi và giờ hoa đã nở. Hoa bằng lăng sẽ làm chứng cho điều Phong nói với Linh hôm nay. Linh có biết Phong – Linh là gì không? Là chuông gió đó. Chuông ấy sẽ kêu mãi, vang mãi.
Em mỉm cười, anh cũng cười, em tin lúc đó bằng lăng cũng cười chúng mình. “Con đường bằng lăng tím” của riêng em và anh có từ ngày đó…
Bây giờ, cả anh và em đều đã thực hiện được lời hứa dưới những chùm hoa bằng lăng tím. Tình yêu của chúng mình cũng đã tím như sắc màu của bằng lăng. Ở nơi xa, anh có ngắm hoa bằng lăng đang nở không? Anh có nhớ đến phút giây làm nên ngày hôm nay không?
Cả em và anh đã chờ ngày bằng lăng nở rộ, và hôm nay sắc tím ấy đang lan tỏa trong trái tim em và anh, tím chung thủy, tím đợi chờ. Anh ơi! Bằng lăng đang nở và chuông gió đang kêu – nhớ anh.
Ngày đó hai đứa mình học cùng một lớp, cùng đi học trên con đường với những cây bằng lăng xanh mướt và tím hiền khi hè về. Cái tuổi mới lớn bồng bột và thích “chứng minh” nên dù là “hàng xóm” nhưng lúc nào anh cũng tìm cách để bắt nạt em: lúc thì thu dép, lúc lại giấu đi cuốn vở em vừa mới mua, có lúc còn dùng cả nắm đấm để lên mặt “ta là con trai”.
Những lúc ấy, dù rất tức giận nhưng em chỉ im lặng nhìn anh (thực sự là muốn khóc đó), rồi quay đi giả vờ như không để ý. Có lẽ chính vì sự im lặng của em khiến anh “thích thú” hơn nên chẳng ngày nào lên lớp mà anh không trêu em.
Và cũng không hiểu sao thầy giáo chủ nhiệm lại xếp cho anh và em ngồi cùng một bàn, anh bảo: “Đây là cơ hội ngàn năm có một” và anh đã tận dụng nó bằng những trò nghịch ngợm với tuyên bố hùng hồn là sẽ làm em phải “ngoa ngoắt” thêm một chút.
Sao lúc đó em thấy mình ghét anh kinh khủng, ghét cái kiểu “chứng tỏ” của anh, ghét cách anh ngồi gác chân lên ghế, ghét cách ăn mặc hơi bụi bụi của anh… (sao em chú ý nhiều thế không biết).
Một lần vì có việc của lớp nên em về muộn, đang đi bất chợt em nhìn thấy anh đang đứng dưới bóng cây bằng lăng, ánh mắt ngước nhìn lên cao dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Lúc đó em thấy rất ngạc nhiên vì một người “náo động” như anh mà cũng biết thả hồn mơ mộng thì đúng là một chuyện lạ.
Thấy em đi đến anh hỏi em sao về muộn vậy, em tò mò hỏi lại “Vì sao Phong lại đứng một mình ở đây?” thì anh nói là “Phong chờ hoa bằng lăng nở, bằng lăng nở sẽ làm tím cả một góc trời đó”.
Em hay nhìn lén anh, em chợt nhận ra anh có nụ cười rất dễ thương; em hay tìm cớ để nói chuyện với anh hơn làm anh tưởng bở là nhờ những trò nghịch ngợm của anh nên em đã nói nhiều hơn. Em hay mỉm cười khi nghĩ đến anh, thấy vui vui khi mà mỗi lần lên lớp đã thấy anh đang cười đùa cùng bạn bè, em thích tìm anh giữa đám đông rồi nhìn chằm chằm vào cái dáng quen thuộc ấy từ nơi xa.
Em nhận ra rằng mình đã lớn, đã biết thích một người. Biết là thế nhưng suốt cả hai năm học cuối cấp em vẫn giấu điều đó cho riêng mình, vẫn im lặng khi anh trêu trọc, vẫn nhìn lén anh rồi cười một mình.
Em có thói quen viết những bí mật của mình vào mảnh giấy nhỏ, và bí mật tình cảm đầu đời em đã gửi vào một mảnh giấy hình trái tim, khi viết xong em bất cẩn gấp nó vào cuốn sách đại số rồi quên bẵng đi. Em không ngờ rằng anh đã nhặt được nó.
Rồi những bề bộn của các kì thi cận kề khiến em không còn thời gian để mà mơ mộng, em, anh và mọi người trong lớp bước vào những ngày học căng thẳng để chuẩn bị cho thi cử.
Chúng mình vẫn cùng nhau đi về trên con đường nở đầy bằng lăng, cùng nói về những ước mơ của mình. Anh không còn trêu chọc em như trước nữa vì “đã là người lớn rồi”, còn em vẫn im lặng đi bên anh như một người bạn. Em cứ nghĩ vậy là tình cảm đầu đời của mình sẽ xếp thành kỷ niệm đẹp, kỷ niệm của một thời áo trắng. Vậy mà…
Em nhớ hôm đó là ngày thi cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp, vừa bước ra khỏi phòng thi đã thấy anh đứng chờ ở trước cửa. Anh hỏi nhỏ: “Linh có làm được bài không?”, em đáp lại: “Ừ, Linh làm cũng tàm tạm thôi. Thế còn Phong?”. “Mình cũng vậy, giờ Linh có rảnh không, đi lại đây với mình một chút nhé!”. “Đi đâu vậy? Linh…”.
Chưa nói hết câu, anh đã nắm lấy tay em rồi kéo em chạy trước ánh mắt ngạc nhiên của bạn bè. Chúng mình chạy rất lâu, đến khi dừng lại em thấy hai đứa đã đứng dưới con đường nở đầy bằng lăng. Bằng lăng tím đầu hè thật đẹp.
Thấy anh cứ đứng nhìn em, em liền vội quay đi tránh ánh mắt đó rồi hỏi:
- Có chuyện gì mà Phong kéo Linh ra đây vậy?
- Phong muốn hỏi Linh một chuyện, Linh quay sang đây đi.
- Thì Phong cứ hỏi đi, Linh nghe mà.
- Không, phải quay sang đây cơ. Nhanh lên!
Em đành làm liều quay sang thì thấy anh đưa ra một mảnh giấy “quen quen” hình trái tim được xếp cẩn thận có dòng chữ “Linh mến Phong rất nhiều”. Em lúng túng không biết nói sao thì anh nói: “Phong nhặt được nó lâu rồi nhưng mà không dám hỏi, nhưng giờ…”.
Anh để lửng câu nói nhìn em.
- Phong có cười Linh không?
- Không đâu, sao lại cười chứ?
- Thế Phong có tin điều đó không?
- Phong tin chứ, vì tin nên giờ Phong mới hỏi Linh mà.
- Vậy…
Anh ra hiệu cho em im lặng, nắm lấy tay em siết nhẹ rồi nói:
- Hứa nhé, phải đỗ đại học đã nha, lúc đó… Linh thấy bằng lăng đầu hè nở đẹp không? Phong đã chờ rất lâu rồi và giờ hoa đã nở. Hoa bằng lăng sẽ làm chứng cho điều Phong nói với Linh hôm nay. Linh có biết Phong – Linh là gì không? Là chuông gió đó. Chuông ấy sẽ kêu mãi, vang mãi.
Em mỉm cười, anh cũng cười, em tin lúc đó bằng lăng cũng cười chúng mình. “Con đường bằng lăng tím” của riêng em và anh có từ ngày đó…
Bây giờ, cả anh và em đều đã thực hiện được lời hứa dưới những chùm hoa bằng lăng tím. Tình yêu của chúng mình cũng đã tím như sắc màu của bằng lăng. Ở nơi xa, anh có ngắm hoa bằng lăng đang nở không? Anh có nhớ đến phút giây làm nên ngày hôm nay không?
Cả em và anh đã chờ ngày bằng lăng nở rộ, và hôm nay sắc tím ấy đang lan tỏa trong trái tim em và anh, tím chung thủy, tím đợi chờ. Anh ơi! Bằng lăng đang nở và chuông gió đang kêu – nhớ anh.