PDA

View Full Version : Yêu thương không trì hoãn



vinamaster
07-28-2008, 10:49 PM
Tuần trước tôi đã cho những học viên lớn tuổi của tôi một bài tập mà nhiều người cho là kì dị: “Trong một tuần, hãy đến nói với một người là bạn yêu thương họ. Đó phải là một người mà bạn chưa bao giờ nói những lời đó hoặc ít nhất là đã không nói trong một thời gian dài".

Ở vùng mà tôi đang dạy học, người ta sống rất khép kín. Lớp học mà tôi dạy có rất nhiều người đàn ông xấp xỉ 40 và cả thế hệ của họ được dạy rằng việc đàn ông thể hiện cảm xúc quá nhiều là uỷ mị. Nói những điều yêu thương đối với họ là những điều rất khó khăn. Còn khóc lại là một điều cấm kị. Tuần sau đó, tôi hỏi xem có ai "làm bài tập” chưa. Tôi đã rất kỳ vọng vào một vài học viên nữ sẽ lên tiếng, nhưng không phải, người giơ tay đầu tiên lại là người đàn ông. Trông ông ấy có vẻ rất xúc động:


Cô Dennis, tôi đã rất giận dữ khi tuần trước cô cho chúng tôi bài tập này. "Một bài tập ngớ ngẩn" tôi đã nghĩ vậy! Nhưng khi lái xe về nhà, tôi bỗng nghĩ đến bố tôi. Năm năm trước hai bố con tôi đã cãi nhau một trận kịch liệt và từ đó coi như không có nhau trên đời nữa.


Trên đường về nhà tôi đã nghĩ miên man và khi bước tới cửa thì tôi đã quyết định sẽ nói với bố rằng tôi rất yêu thương ông. Thật là lạ, ngay khi có quyết định, tâm hồn tôi bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn. Tại sao điều dễ dàng như vậy mà năm năm qua tôi đã không thể làm được? Sáng sớm hôm sau, khi đến công ty, việc đầu tiên tôi làm cho một ngày mới là gọi điện về nhà. Khi nghe tiếng bố, tôi hồi hộp chỉ nói được ngắn gọn. "Tối nay con rẽ qua nhà một chút được không ạ? Con. . . con muốn nói chuyện với bố".


Bố tôi gắt lên: "Lại chuyện gì nữa đây? Anh muốn qua lúc nào thì qua! Ai mà cấm được?".


Và tôi biết rằng đó là một lời đồng ý.Khi bấm chuông cửa nhà bố mẹ, tôi thầm mong ước chính bố sẽ ra mở cửa cho tôi. Không hiểu có sự nhạy cảm của tình yêu không, mà lúc đó bố tôi đã ra mở cửa thật. Đến lúc này không thể cho phép để phí thêm một giây nào nữa, tôi bước lại gần ông và nói:


- Bố ! Con chỉ đến để nói rằng con rất yêu bố.


Bố tôi gần như đứng sững lại, có một cái gì đó thư băng giá đang tan ra trên gương mặt ông. Lần lầu tiên trong đời tôi thấy bố mình bật khóc ông ôm ấy tôi như thể vừa mới tìm thấy vật báu của cuộc đời tưởng đã tuột khỏi tầm tay:


- Con trai, bố cũng yêu con. . .nhưng bố đã không biết làm thế nào để nói điều đó.


Đó là một khoảnh khắc mà tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ quên đuợc. Hai ngày sau, bố tôi bị một cơn đau tim và đến bây giờ ông vẫn chưa tỉnh. Các bác sĩ cũng không chắc rằng ông có thể tỉnh lại nữa hay không. Cô Dennis, tôi xin cảm ơn cô vì bài tập mà cô giao cho chúng tôi. Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi chưa giảng hoà với bố và nói với ông những điều cần phải nói? Nếu như thế, có lẽ chẳng bao giờ tôi có cơ hội làm điều đó nữa! Nếu bạn cần nói lời yêu thương với một .người, xin hãy làm ngay đi. Yêu thương là điều không thể trì hoãn.



Sưu tầm